[Drabble] Một người bạn mới thật đặc biệt

20091210111745938

Author: damnchinese

Translator: Aki

Pairing: kid HanChul

Rating: G

T/N: Tranh thủ đang rảnh làm vài cái chơi hí hí :3

 

Bé HeeChul 6 tuổi vừa đi vừa lầm bầm, tay nắm chặt lấy quai của chiếc cặp đang đeo trên lưng. “Chullie không thích đi học tí nào, nhưng mà umma lại bắt Chullie đi”, cậu nhóc lại càu nhàu.

Bạn  thấy đó, đây chỉ mới là ngày thứ 2 của HeeChul ở nhà trẻ thôi. Bởi vì không có người bạn nào ( nhưng lại có nhiều kẻ thù lắm rồi ), bé chỉ muốn ở nhà và xem bộ phim hoạt hình yêu thích của mình mà thôi. Bé đã làm tất cả chỉ để được ở nhà: giả bệnh này, rồi khóc lóc, bám dính lấy umma và cả chọc lủng bánh xe của appa. Được rồi, chính vì  điều đó nên cậu nhóc phải đi học một mình. Bé còn nói với umma là mình sẽ bị bắt cóc mất thôi, nhưng mà umma đã cắt lời bé  T_T  (nhà của họ chỉ cách trường có vài căn mà).

HeeChul dừng lại và ngồi xuống dưới gốc cây ở một sân chơi, liếc mắt qua đồng hồ ( Đúng vậy, bé biết xem giờ đó ) và nhận thấy còn 30 phút nữa mới đến giờ vào lớp. “Umma đáng ghét, hồi đó umma bị té xuống hồ hay sao chứ?”, cậu lầm bầm. Nếu chưa thì con sẽ thử một lần a!~

Bé lấy ra một cái gương nhỏ từ chiếc cặp của mình và bắt đầu ngắm nghía. Xin chảo anh bạn đẹp trai. HeeChul nhếch môi và lấy mấy ngón tay nhỏ của mình sửa lại mái tóc. Khi bé cất chiếc gương vào cặp thì bỗng nghe tiếng khóc sụt sịt. Lạ thật… ai vậy nhỉ? HeeChul đứng dậy và phủi bụi trên người trước khi đi về phía phát ra âm thanh. Ở đó, cậu thấy một đứa nhỏ cỡ tuổi mình.

HeeChul đảo mắt và bước về phía cậu bé đang khóc. “Cậu làm quái gì mà khóc vậy?”, bé hỏi, vô thức doạ đến người đối diện. “T..t..tớ…lạc..lạc đường… trường…”, HanKyung sụt sịt. HeeChul nhướng mày khi nghe tiếng Hàn bập bẹ của cậu nhóc, nhưng rồi quyết định không hỏi gì cả. “Cậu tên gì?”. Cậu bé kia ngập ngừng một chút rồi mới trả lời. “H..HanKyung”. HeeChul xoè tay ra và HanKyung cũng nắm lấy. Bé kéo HanKyung đứng dậy và nhìn cậu nhóc một lượt từ trên xuống dưới.”Tớ là HeeChul. Cậu đến từ đâu vậy?”, bé lại hỏi. “Trung Quốc…”, HeeChul chẳng biết Trung Quốc là ở chỗ quái nào, nhưng bé khá chắc là nơi đó có nhiều người dễ thương như HanKyung vậy đó.

“Vậy, HanKyung, cậu học ở đâu?”, bé hỏi thật nhẹ nhàng, không muốn doạ cậu nhóc người Trung Quốc dễ thương này. “M..Mẫu giáo… gần đây..”, HanKyung đỏ mặt trả lời. HeeChul chỉ thấy rằng biểu cảm đó thật quá dễ thương, bé mỉm cười. “Tớ nghĩ là chúng ta học chung trường đấy. Đi nào, tớ đưa cậu tới đó! Cậu mấy tuổi rồi?”. HanKyung giơ 5 ngón tay lên, HeeChul thấy vậy cũng gật đầu. “Được rồi, đi thôi!”, HeeChul nắm lấy tay HanKyung và kéo mạnh, ý bảo cậu bé đi theo mình. HanKyung nhìn chằm chằm vào HeeChul, khẽ gật đầu.

Trở lại gốc cây khi nãy, bé lấy chiếc cặp rồi đeo lên vai rồi bảo HanKyung đi theo. HanKyung cười thật tươi rồi chạy đến bên HeeChul, tay hai đứa đan vào nhau. “Cảm ơn cậu”, HanKyung nói. HeeChul cũng vui vẻ gật đầu đáp lại, cả hai đi đến nhà trẻ và bắt đầu một cuộc hành trình mới cùng nhau.

Umma.. Con có bạn rồi này.. và con biết là trong tương lai cả hai sẽ trở thành cái gì đó đặc biệt của nhau.

Advertisements

[Oneshot] I’m here

Author: hanaxk

Genre: Fluff, angst

Pairing: KyuMin

Disclaimer:  LOL if I owned KyuMin I wouldn’t be writing a fic 🙂

Summary: KyuHyun bị mất thính lực và SungMin luôn ở đó với anh

Translator: Aki

T/N:

1. Lâu lắm rồi mới gặp lại các bạn nhỉ~~ hê hê. Mình làm việc hơi tùy hứng, khi nào thấy thích mới trans nên ngâm mấy tháng liền :”<  Mà sắp lên 12 nên cũng không rảnh rỗi nhiều nữa…

2. Bạn tác giả này đã xóa livejournal rồi, mình nhận fic này qua email từ người khác nên không có xin phép gì cả  TT^TT

3. Nếu bạn nào thấy fic nào hay ho thì hú cho mình với nhé~!! (*´▽`*)

4. Có bạn nào rành về wp thì pm cho mình hỏi vài thứ nha ;______;

 

_____

KyuHyun không thể hiểu tại sao điều đó xảy ra. Đúng hơn là anh không biết nó đã xảy ra như thế nào . Hôm ấy, anh đi ngủ sau khi kết thúc trò chơi StarCraft của mình, nghe tiếng xe cộ ồn ào và tiếng người nói chuyện náo nhiệt ở bên ngoài – điều đó quá ư là bình thường khi bạn sống trong một thành phố lớn – và cả những âm thanh từ chiếc radio ngay đầu giường đang chơi bản nhạc yêu thích của anh. Anh nhanh chóng chìm vào mộng đẹp. Và vào buổi sáng hôm sau, mọi thứ đều trở nên yên lặng. Yên lặng một cách đáng sợ. Cứ như thể ai đó đã đem mợi âm thanh của thành phố đến một nơi xa vời. Không có bất cứ một âm thanh nào, một tiếng động nào.

Như bao người khác ở trong trường hợp này, anh chỉ nghĩ rằng mình đang nằm mơ mà thôi, và sau đó thì lại cấu nhéo cánh tay của mình đến phát đau. Anh đưa tay sờ lên mặt rồi di chuyển lên đôi tai của mình chỉ để chắc chắn rằng chúng vẫn còn ở đó. Rồi anh quay sang kiểm tra chiếc radio đã mở suốt đêm, điều khác biệt duy nhất là anh chẳng thể nào nghe được người dẫn chương trình đang nói gì. Anh chỉnh âm thanh lên mức lớn nhất có thể rồi áp tai trái của mình vào đó. Không có gì cả. Anh thậm chí còn không thể nghe được giọng nói của chính mình khi cái tên đầu tiên bật ra từ tâm trí anh, dĩ nhiên là ngay khi anh đã hét thật to, hay là chỉ thầm thì hai âm tiết mà anh đã quá quen thuộc.

Nhanh chóng, một người con trai với vóc dáng nhỏ bé tiến vào phòng, trên mặt đầy lo lắng, môi mấp máy nhưng chẳng nói được tiếng nào. Cũng chẳng mất bao lâu để cậu ta nhận ra được điều gì đang xảy ra, và trái tim cậu như ngừng đập khi thấy nước mắt rơi trên khuôn mặt người kia. Anh nắm lấy tay cậu, đôi môi phát ra những âm thanh run rẩy, nước mắt vẫn rơi. KyuHyun ôm lấy người vẫn đang đứng đó gọi tên mình, nhưng cậu ta chỉ có thể ôm anh thật chặt và thì thầm những lời yêu thương mà cậu biết, người này sẽ chẳng bao giờ nghe được, rồi xoa nhẹ lên tóc anh, như một lời nhắc nhở rằng anh sẽ không bao giờ cô độc. Không bao giờ.

Bác sĩ nói rằng anh chỉ bị mất thính lực tạm thời do tai bị nhiễm trùng, và sẽ nghe lại được sau vài tuần, hoặc vài tháng nữa. Ông không chắc lắm, nhưng nếu anh uống thuốc đều đặn thì sẽ không sao cả. Mọi thứ được thảo luận đều ghi ra trên giấy để KyuHyun có thể đọc. Anh đã rất sợ, và rất bực bội nữa. Tại sao trên thế giới có nhiều người như vậy mà chính anh lại gặp phải chuyện này? Tờ giấy bị xé tan tành, cơn giận dữ như hoàn toàn chế ngự anh cho đến khi KyuHyun cảm thấy có một bàn tay đặt trên vai mình. Anh nhìn lên chủ nhân của bàn tay ấy, đôi mắt to tròn của cậu nhìn thẳng vào anh, cùng với nụ cười ấm áp khiến toàn thân anh như bị điện giật. Cơn giận bỗng lui đi nhanh chóng, và anh cười đáp trả, bỏ mặc cơn ác mộng đang đeo bám lấy mình.

“SungMin”, là chữ đầu tiên anh gọi khi họ trở về căn hộ của mình ngày ấy. Anh quay sang, bắt gặp cậu đang lấy tay che lên tai của mình, như nói rằng anh đang hét lên. KyuHyun nhìn cậu đầy hối lỗi, nhưng cậu chỉ cười rồi lắc đầu. Họ nhìn nhau như thể tất cả đều là vô tận. KyuHyun chẳng cần đến tai để nghe nhịp tim mình đập mỗi lần nhìn vào đôi mắt khiến anh điên đảo. SungMin dừng ngay cuộc đấu mắt và tiến vào phòng trong khi người kia vẫn đang đứng thất thần.

Ngay sau đó, SungMin trở lại với hai cuốn sổ cùng hai cây bút chì, đưa mỗi thứ cho KyuHyun rồi cả hai tiến vào phòng khách. Họ ngồi ở hai phía đối diện của chiếc trường kỷ và SungMin bắt đầu hí hoáy viết, khẽ cười một mình. Mắt của KyuHyun như dán chặt lên mặt cậu cho đến khi người đối diện ngẩng đầu và đưa cuốn sổ cho anh.

Từ giờ tới khi anh có thể nghe được, chúng ta sẽ dùng cách này để nói chuyện. KyuHyun chỉ gật đầu và mỉm cười. SungMin lật sang trang khác và lại đưa cuốn sổ ra.

Em luôn ở đây. Dòng chữ trước mắt không khỏi làm anh kinh ngạc, nhưng đổi lại chỉ là nụ cười của SungMin. KyuHyun đã biết những điều này cả rồi, nhưng khi đọc những dòng ấy lại khiến anh hạnh phúc vô cùng. SungMin lúc nào cũng ở cạnh anh, anh chẳng thể nhớ lại mình đã sống thế nào khi không có cậu. Họ đã cùng trải qua tuổi thơ, trong cùng một thành phố, sống chung dưới một mái nhà rồi lại học cùng đại học. Họ đã từng như vậy đấy. Tình yêu của cuộc đời anh, và là lý do duy nhất để trái tim anh vẫn đập, là SungMin.

Những ngày này trôi qua khá nhanh, và SungMin lúc nào cũng ở đây. Họ dành cả ngày ở bên nhau, cùng trải qua mùa hè như chưa từng có gì xảy ra. Cả hai cùng ngồi trong phòng khách xem phim có phụ đề để KyuHyun có thể hiểu, SungMin dựa đầu vào lòng anh; họ lại cùng nhau chơi StarCraft, và lần nào thì KyuHyun cũng thắng; rồi cả hai lại cùng đi mua sắm, cùng lau dọn nhà cửa. Thỉnh thoảng bạn bè của họ cũng sẽ đến thăm để xem hai người có ổn không nhưng luôn thấy họ làm mọi việc cùng nhau, chỉ có hai người thôi, và KyuHyun nhận thấy rằng không nghe được cũng chẳng phải điều gì tồi tệ lắm.

Không lâu sau, cuốn sổ chẳng còn cần thiết khi cả hai đều có thể hiểu nhau mà không  cần nói một lời. Ồ, chỉ trừ một lần SungMin đem về nhà một con mèo nhỏ. Lúc đó họ cần phải nói chuyện, bởi vì KyuHyun rất ghét mèo, nhưng cuối cùng thì SungMin vẫn giữ nó. Ngoại trừ lần đó ra, cuốn sổ cũng bị bỏ quên.

Mọi việc cứ như vậy cho tới ngày mùa thu gõ cửa, KyuHyun có thể nghe lại bình thường, cũng bất ngờ như khi anh bị mất thính lực vậy. Khi đó, họ đang xem phim cùng nhau, đầu anh dựa trên đùi SungMin trong khi cậu lấy tay nghịch tóc của anh, mắt vẫn dán chặt vào màn hình TV. Anh nghe tiếng mèo kêu, nhưng không để ý, anh cho rằng nó chỉ là tưởng tượng kể từ lần đầu anh nghĩ mình đã nghe được gì đó. Nhưng anh lại nghe thấy lần nữa, mắt anh mở to và nhìn chằm chằm vào chú mèo nhỏ đang ở trước mặt họ. KyuHyun đứng bật dậy đưa mắt nhìn SungMin cũng đang ngẩn ngơ dòm mình.

KyuHyun rời mắt khỏi SungMin và nhìn vào cái TV, đáng lẽ bây giờ anh phải nghe lại được nếu thính lực của anh đã thật sự trở lại. Thất vọng, anh ngồi xuống lại và tự mắng mình thật khờ khạo. Nhưng anh lại nghe tiếng mèo kêu lần nữa. KyuHyun quyết định dùng đến quyển sổ mà họ vẫn giữ bên người phòng khi cần thiết. SungMin nhìn anh đang ghi gì đó vào cuốn sổ, rồi đưa nó cho cậu.

Nói gì đi.

“Em yêu anh”, là ba từ đầu tiên anh nghe được sau nhiều tháng liền, bình thản thoát ra từ miệng của người kia, như thể đó không phải lần đầu tiên cậu nói điều đó với anh vậy. KyuHyun thấy tim mình như ngừng đập, máu bơm lên nhanh hơn bao giờ hết, mắt anh mở to và miệng há hốc như muốn chạm đất luôn vậy. Khi người đối diện anh nhìn thấy phản ứng như vậy, cậu cũng không khỏi bất ngờ.

“Ôi Chúa ơi, anh nghe được sao?”, là tất cả những gì cậu có thể nói trước khi chìm vào một nụ hôn cuồng nhiệt.

Vài ngày sau đó, khi cả hai dựa sát vào nhau cùng xem TV, SungMin mới nói rằng TV luôn tắt tiếng khi KyuHyun bị mất thính lực vì cậu muốn biết cảm giác của anh thế nào. KyuHyun cười, rồi ngang nhiên hôn cậu, đầu lưỡi luồn vào trong vòm miệng. Nụ hôn chỉ dừng lại khi anh phải làm một điều mà anh rất ghét vào những lúc thế này: thở.

“Anh yêu em”, KyuHyun nói, rồi lại kéo cậu vào một nụ hôn khác khi nghe được những từ tương tự phát ra từ miệng người yêu. Bây giờ, anh cảm thấy mình thật may mắn biết bao khi được nghe giọng nói ngọt ngào của cậu lần nữa, và anh không thể ngăn chính mình nở nụ cười.

Ngày ấy khi mùa thu tới, lần đầu tiên trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, SungMin nghe KyuHyun nói với cậu, “Cảm ơn, vì đã luôn ở đây với anh”.

[Oneshot] Thanks to the rain

Author: cyn_shihui
Translator: Ty

Beta reader: Aki
Character : Super Junior
Pairing: Kid KyuMin
Disclaimer: Just own my brain and my mistakes
Genre: Fluff?
Rating: PG-13
Warning: Boy x Boy love; Drabble
Summary: Trời đang mưa và bé SungMin không thể về nhà được, nhưng đã có người bầu bạn với cậu bé tới khi cơn mưa dừng hẳn

Link to fic: http://cyn-shihui.livejournal.com/7810.html

T/N: Đã được sự đồng ý của tác giả 🙂

Ở trường Sungmin, trời đang mưa. Chỉ cần nhìn lên bầu trời là nhóc đã chán nản lắm rồi. Vì đi trễ nên nhóc quên mất mang theo chiếc ô màu hồng như mọi ngày. Nhóc cảm thấy ghen tị khi nhìn đám bạn được cha mẹ chở về; tất nhiên rồi. Sẽ không có ai đến đón nhóc cả; mẹ của nhóc bận bù đầu vì phải quản lí cả một công ty sau khi cha nhóc mất; nhóc không có tài xế riêng vì bác tài xế duy nhất trong nhà này chỉ đưa đón mẹ nhóc.

Cậu nhỏ gần như sắp khóc. Cơn mưa sẽ không sớm tạnh, nhóc đã chờ dài cổ hơn 2 tiếng rồi nhưng mưa vẫn cứ tuôn xối xả; và nhóc chỉ có 1 mình. Nhóc nghĩ rằng sẽ chẳng có ai để ý đến mình và nhóc sẽ bị ở mặc bơ vơ ở đây thôi.

Những giọt nước mắt bắt đầu tuôn ra từ đôi mắt ấy. Nhóc chầm chập dụi dụi mắt để ngăn cho nước mắt mình thôi không tuôn ra nữa.

Sau khi tự mình giết khoảng thời gian không-hề-quý-báu ấy, có ai đó chọc chọc lưng nhóc như muốn nhóc quay mặt lại.

“Cậu là ai?” Sungmin hỏi trước.

“Tại sao cậu khóc?” Thay vì trả lời, cậu bé hỏi ngược lại nhóc.

“Tớ không có!” Sungmin chối phắt. Cậu bé ấy mở to mắt và nhìn lướt qua khuôn mặt của Sungmin, gật đầu như thể cậu đã hiểu được điều gì. Cậu bé tìm thứ gì đấy trong túi mình rồi cậu nắm lấy bàn tay Sungmin, cho nhóc vật gì đó.

“Tớ là Kyuhyun. Tớ cho cậu kẹo mút rồi đấy, nên đừng khóc nữa.” Cậu bé tên Kyuhyun nói.

Kyuhyun bóc vỏ, cầm lấy thanh kẹo, bắt Sungmin mở miệng ra và nhét kẹo vào.

“Điều gì làm cậu khóc?” “Tớ… không thể về nhà được. Tớ quên mang ô rồi.” Sungmin thổn thức.

Kyuhyun gãi đầu. Rồi cậu bối rối đặt tay lên đầu Sungmin, xoa xoa và bảo rằng cậu nhóc đừng sợ. “Tớ cũng không mang theo ô, nên kẹt cứng ở đây luôn rồi. Chúng ta cùng đợi chung nhé?”

Nhóc gật đầu hạnh phúc; cảm ơn Chúa, nhóc đã không còn đơn độc.

2 chú bé xui xẻo ngồi xuống băng ghế trong hội trường. Chúng kể chuyện cho nhau nghe, từ chuyện vui đến chuyện buồn. Cả 2 cứ huyên thuyên suốt và gần như quên mất là trời đã tạnh mưa.

“Chúng ta có thể về nhà rồi!” Sungmin sung sướng vỗ tay. Nhóc không hề nhận ra rằng cậu bé bên cạnh thoáng buồn.

Kyuhyun ước trời sẽ không bao giờ tạnh mưa để cậu có thể trò chuyện nhiều hơn nữa với người bạn mới này.

“Tớ sẽ cùng cậu về nhà nhé.” Kyuhyun đề nghị. “Tớ sợ rằng cậu lại mít ướt.”

“Không mà, nãy giờ cậu ở cạnh tớ là tốt lắm rồi. Cám ơn nhé. Tớ sẽ không khóc nữa đâu, tớ hứa.” Sungmin “tuyên bố” và giơ ngón tay út hồng hồng của mình ra.

Kyuhyun thở dài, bĩu môi. Tội nghiệp Kyuhyun, Sungmin chẳng nhạy cảm chút nào a~

Đi được vài bước, nhóc xoay người lại, nhìn chằm chằm vào Kyuhyun. Nhóc tiến sát đến gần cậu. “Trước khi tớ đi…”

Nhóc hôn lên gò má mũm mĩm trắng mịn của Kyu. “ Ngày mai gặp lại.”

Hành động của Sungmin khiến Kyuhyun cau mày. Cậu bé chạm vào dấu vết nơi Sungmin vừa hôn. Cậu vuốt ve và mỉm cười mãi. Và rồi cậu cảm thấy mặt mình nóng bừng bừng.

“Có lẽ mình cảm Sungmin mất rồi…” 

[Oneshot] Bring me to life

Author: fruxero
Translator: Aki
Beta: Ty
Pairing: Kyumin
Genre: Romance, Angst
Rating: PG-13
Summary: Kyuhyun was the definition of Sungmin’s world. But when he destroyed that world, he took away Sungmin’s purpose in life. ( KyuHyun là cả thế giới đối với SungMin. Nhưng anh đã phá hủy thế giới đó, đập tan động lực sống của SungMin. )
Link to fic: http://fruxero.livej…l.com/1761.html

T/N:

1. Đã được sự đồng ý của tác giả
2. Vì bạn tác giả đã xóa phăng cái livejournal nên hiện tại mình không thể tiếp tục trans cái sequel. Thành thật xin lỗi bạn nào đã mong chờ :”<

Trong suốt cả cuộc đời mình Lee SungMin chưa bao giờ được chú ý đến.

Cậu là kiểu người trầm tính, chăm học, luôn ngồi ở góc thư viện đọc sách. Vì bản thân khá dè dặt nên cậu không bao giờ nói chuyện với người khác trừ khi họ bắt đầu trước, mặc dù điều cậu mong mỏi nhất là có được những người bạn cho mình.

Trong suốt những năm ở Tiểu học và Trung học, số bạn của cậu chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Năm lớp 4, Lee HyukJae là người bạn đầu tiên và duy nhất của SungMin ở Tiểu học, và là người đã phá vỡ rào chắn xung quanh SungMin. Họ khá thân với nhau, mặc dù không cùng tuổi và tính cách thì khá khác biệt. HyukJae thuộc tuýp người nói nhiều,không bao giờ bị ảnh hưởng bởi gánh nặng trách nhiệm đối với xã hội. Mỗi lần SungMin đọc sách, HyukJae luôn cố làm cậu xao lãng. Còn khi HyukJae nói chuyện, SungMin chỉ im lặng lắng nghe.

Họ hợp nhau tới không ngờ – khi SungMin trầm lặng đã tìm được một người bạn không hề chán ghét tính nhút nhát và ít nói của cậu. Nhưng tình bạn của hai người lại không như những điều mà mọi đứa trẻ khác nghĩ tới. SungMin và HyukJae chưa bao giờ đi xem phim cùng nhau, hay đi dạo đâu đó sau giờ học. Nơi duy nhất mà họ tới là phòng tập nhảy – sau khi HyukJae đã nài nỉ cả trăm lần để kéo SungMin tới đó ngoài nhà của SungMin, của HyukJae và công viên.

Họ đi tới công viên vào cuối tuần chỉ để tận hưởng sự yên tĩnh và vẻ đẹp của nó, một nơi mà SungMin cảm thấy yên bình, và cậu thấy rằng đó giống như nơi mình thuộc về. Thật sự thì cậu chưa bao giờ thích ở nhà, và theo một khía cạnh nào đó thì cậu thấy ghê sợ nó.

Đó chính là kết quả cho những năm tháng đau khổ vẫn luôn in sâu trong ký ức của cậu. Cha mẹ cậu ly dị, còn người mẹ thì suốt ngày say xỉn sau cái chết của đứa em trai, và hầu như cậu dành hết thời gian ở lỳ trong phòng, buồn bã hướng đôi mắt ra ngoài cửa sổ, ước sao mọi thứ sẽ thay đổi và cậu sẽ lại có một gia đình hạnh phúc. Hình như đã lâu lắm rồi cậu không còn cảm nhận được sự ấm áp từ gia đình mình… khoảng thời gian mà cậu cảm thấy được yêu thương. Không biết bao lâu nữa thì mẹ mới lại ôm lấy cậu… hay là bố sẽ thì thầm những lời động viên cho mình?

Nhìn theo 1 khía cạnh khác thì công viên như ngôi nhà thứ hai của cậu vậy, đó là nơi cậu có thể trút hết tâm sự của mình với những cái cây và các bông hoa, và cậu cảm thấy rất biết ơn về sự hiện diện của HyukJae, biết ơn rằng vẫn còn có người quan tâm tới cậu.

Hai năm sau đó, có một người mới đến và tham gia vào nhóm của họ. Đó là Lee DongHae – một học sinh mới chuyển từ trường khác tới. Cậu ta giống như một phiên bản thứ hai của HyukJae vậy, không bao giờ có thể giữ yên lặng và cũng có một niềm đam mê nhảy múa giống HyukJae. Cậu ấy lúc nào cũng ở bên HyukJae – và HyukJae có vẻ cũng rất vui khi có một người bạn như vậy.

Nhưng rồi từng ngày qua đi, SungMin bỗng cảm thấy mình trở thành kì đà. Cậu lúc nào cũng xem họ nhảy, thấy họ cười đùa qua ô cửa sổ nhỏ ở phòng tập và thấy như bị lãng quên bởi họ chưa bao giờ mời cậu tham gia cùng. Cậu bị bỏ quên, một mình, và những cuốn sách ở thư viện lại trở thành bạn bè của cậu. Sau giờ học, cậu luôn chờ HyukJae dưới tán cây nơi họ thường hẹn gặp nhau để đi về cùng, nhưng HyukJae lúc nào cũng ở trong phòng tập nhảy với DongHae.

Khi cậu nhìn thấy họ đùa giỡn với nhau, cậu đã nhận ra vị trí của mình.

Một gánh nặng. Đúng vậy, là một gánh nặng.

Cậu đã không nhận ra điều đó sớm hơn, nhưng bây giờ thì cậu đã hiểu rồi, hiểu rất rõ, trái tim cậu khẽ nhói đau khi cậu thấy rằng cuối cùng cậu cũng chỉ có một mình. Đã có khoảng cách giữa cậu và HyukJae. Có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ tới công viên đi dạo vào cuối tuần nữa. Cậu chẳng thể nhớ lần cuối cùng mình nói chuyện với HyukJae khi DongHae không có ở đó là khi nào.

Cậu khẽ quay đi, tự nhủ thầm rằng mình đã mất đi người bạn đầu tiên trong đời. Trong vô thức cậu đưa tay lên quệt đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má.

___

Phải vài năm sau đó SungMin mới có một người bạn khác. Sau khi mất đi HyukJae, SungMin có vẻ còn ít nói hơn trước nữa. Nhưng số phận đã cho SungMin gặp Kim RyeoWook, cũng là một cậu bé khá nhút nhát. Cậu ấy là bạn cùng nhóm thí nghiệm với SungMin, và hầu như lúc nào cũng ngồi cạnh SungMin, cho nên cuối cùng họ cũng trở thành bạn của nhau.

Họ không thật sự thân như SungMin và HyukJae, tuy nhiên SungMin cũng cảm thấy rất biết ơn. Bất kể bản chất dè dặt của mình, những nỗi cô đơn lúc nào của bủa vây, chậm chạp hành hạ cậu. Bây giờ cậu đã có RyeoWook là bạn, và có vẻ những ngày tháng lặng lẽ ngồi một mình bên bàn đã qua đi. Cậu không cần phải nhìn chòng chọc vào người ta chỉ để ước muốn rằng mình có đủ dũng khí mà nói chuyện.

Nhưng bây giờ, thay vì đến phòng tập nhảy, RyeoWook và SungMin lại lang thang ở lớp thanh nhạc. Khi đó, SungMin đã nhận ra RyeoWook có một giọng hát thật tuyệt vời. Cậu ấy có thể hát được nốt cao với chất giọng thiên thần của mình. SungMin cũng không phải tệ, nhưng cậu cảm thấy vô dụng và không được tài giỏi như RyeoWook. Nhưng cậu cũng thấy hài lòng khi mình có thể chơi guitar trong lúc RyeoWook hát. Cây đàn guitar – có vẻ nó là thứ duy nhất mà cậu chơi giỏi, nhưng dù như vậy, cậu luôn thấy rằng mình cần phải luyện tập nhiều nữa để giỏi hơn.

Ngày tháng dần trôi, RyeoWook và SungMin càng trở nên thân thiết. Nhưng những điều tốt đẹp chưa bao giờ có thể kéo dài bởi vì một ngày kia, cuộc thi tìm kiếm tài năng từ công ty giải trí SM được tổ chức. RyeoWook rất muốn tham dự, nhưng cậu ấy lại không tự tin vào bản thân mình. SungMin, là một người bạn tốt, nên luôn động viên RyeoWook tham gia.

“Cậu nên tham dự, cậu hát rất tốt đó”, SungMin nói với RyeoWook khi cả hai đang ngồi trong phòng nhạc. Cậu nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương rồi nhanh chóng quay đi.

“Không như tớ”, cậu buồn bã nói, “Tớ chưa bao giờ đủ tài giỏi cho bất cứ điều gì… cho bất cứ ai”

Cuối cùng thì RyeoWook cũng tham gia cuộc thi đó và cả hai người đều hồi hộp chờ đợi kết quả trong nhiều tuần. Và thật bất ngờ – RyeoWook là một trong những người được chọn để đi luyện tập, bắt đầu vào tháng sau ở Seoul. Đây quả là một cơ hội hiếm có, và đây là cơ hội cho cậu ấy, phải nắm bắt nó.

Sau khi đã biết kết quả, SungMin và RyeoWook dành thời gian ở bên nhau nhiều hơn, có vẻ như đây là lần cuối cùng họ có thể gặp nhau trước khi phải xa cách nhau rất lâu. Thời gian trôi sao quá nhanh, và rồi cũng tới lúc RyeoWook phải đi.

“Tớ sẽ nhớ cậu lắm”, RyeoWook nói như sắp khóc khi cậu ôm chặt lấy SungMin.

SungMin cười nhạt, không hề che giấu rằng mình đang buồn đến thế nào, khi cậu dần bỏ tay khỏi RyeoWook, và nhìn cậu bạn mình bước vào trong xe.

Và điều đó đã đánh dấu cho cái kết của tình bạn thứ hai trong đời cậu.

___

3 năm sau khi RyeoWook đi, SungMin vào đại học. Đó là một trong những trường đại học danh tiếng nhất ở Seoul, nơi chỉ dành cho những đứa trẻ nhà giàu. SungMin chỉ vào học nhờ học bổng cho thành tích học tập xuất sắc của mình. Điều đó có nghĩa rằng cậu cần phải làm việc sau giờ học, và cậu đã làm như thế. Cậu làm bồi bàn trong một nhà hàng cách ngôi trường khoảng vài ngả đường.

Ngoài việc làm mới, cuộc sống ở trường đại học cũng không nằm ngoài dự đoán của cậu. Giống như những năm trước, cậu cố để người khác không biết quá nhiều về mình, tránh xa những quán ăn ở đó và chỉ đến thư viện. Cậu không bao giờ nói chuyện với ai ngoại trừ giáo viên của mình, và cậu như đã hòa lẫn vào những cái bóng của lớp học.

Một ngày nọ khi đang chạy vội trong trường, cậu bất ngờ tông vào ai đó và ngã ra đằng sau, nằm dài trên mặt đất. Khi vẫn đang nằm dưới đất, SungMin đã bắt đầu xin lỗi rối rít với ai đó mà cậu vừa va vào rồi cố gắng đứng dậy, nhưng lại mất thăng bằng mà ngã tiếp.

“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi”, cậu lặp đi lặp lại câu nói khi đã đứng vững, đầu cúi thấp hối lỗi.

Vài giây trôi qua trong im lặng, và SungMin, bắt đầu cảm thấy không ổn khi người đối diện chẳng hề trả lời, cậu chậm chạp ngước lên và mắt mở to kinh ngạc.

Bởi vì…. không thể như thế được. Đứng trước mặt cậu chính là Cho KyuHyun, một trong những học sinh nổi tiếng nhất trường. Anh ta học nhảy lớp, và bây giờ đang học cùng trình độ với SungMin. Trai gái lúc nào cũng bu đầy quanh anh ta và hiển nhiên là anh thống trị ngôi trường này. Lúc đầu, anh ta được biết đến nhờ thế lực của gia đình so với những đứa trẻ đại gia kia, nhưng rồi trí thông minh của anh đã nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán của những kẻ buôn chuyện.

Anh ấy là người duy nhất dám đứng lên nói lại với giáo viên và cuối cùng thì phủ nhận những điều họ nói. Và những học sinh khác thích và tôn sùng kiểu người như vậy.

SungMin nuốt khan. Trong số tất cả những người mà cậu đã “may mắn” tông phải… cậu lại chạm mặt ngay thần tượng của trường. Cậu thầm cầu nguyện rằng không có ai thấy cảnh này, đặc biệt là fan club của KyuHyun nếu không cậu sẽ chết mất.

Cậu lo sợ cắn môi và thấy rằng KyuHyun không hề có ý định trả lời nên nhanh chóng bỏ đi và hướng về phía nhà hàng, lờ KyuHyun đi, dán chặt mắt xuống đất. Nhưng điều mà cậu không ngờ tới là KyuHyun đã chộp lấy tay mình và kéo cậu lại gần.

SungMin sợ hãi nhìn vào mắt KyuHyun.

“Kyu- KyuHyun-ssi…”, cậu thì thầm.

“Lee SungMin… đúng không nhỉ?”, giọng KyuHyun khá nhỏ và nghe có phần đáng sợ. SungMin không thể nói được gì nên chỉ gật đầu yếu ớt, trước khi nhớ ra rằng cậu cần đi đến nhà hàng.

“Cậu đang vội à?”, KyuHyun hỏi, và thấy vẻ sợ hãi của SungMin. SungMin nhanh chóng gật đầu, vẫn chưa thể nói nên lời. “Vậy thì đi với tôi”, KyuHyun nói, khẽ nhếch môi.

SungMin thấy mình đang bị kéo đi bởi học sinh nổi tiếng nhất của trường. Cậu không biết là mình đang đi đâu, nhưng trái tim cậu đang đập dữ dội khi theo KyuHyun đi tới đâu đó.

KyuHyun đột ngột dừng lại trước một cái xe mà không hề nói gì làm SungMin va thẳng vào anh, và lại suýt té. Nhưng lần này, KyuHyun đã giữ cậu lại.

“Tôi… tôi xin lỗi”, SungMin thì thầm, khẽ đỏ mặt khi bắt gặp tia nhìn thấu suốt tâm can của KyuHyun.

KyuHyun mỉm cười. “Vào đi”, anh nói như ra lệnh, hướng về phía chiếc xe.

“Sa- sao cơ?”, SungMin lắp bắp và điều này khiến KyuHyun khẽ bực mình mà đẩy cậu vào trong xe, bắt cậu đeo dây an toàn rồi lái xe đi.

“Cậu đang định đi đâu?”, KyuHyun hỏi.

Mắt SungMin mở to khi cậu nhận thức được điều gì đang xảy ra. “Ồ… nó chỉ cách vài con đường thôi mà… Tôi có thể tự đi được”, cậu ngập ngừng.

KyuHyun nhếch môi. “Cậu quả là một con người thú vị đấy Lee SungMin. Cả đống người tự nguyện chết để được đi nhờ xe của tôi… và cậu thì…”, anh bỏ dở phần còn lại của câu nói.

SungMin cúi thấp đầu. “Nhưng tôi không biết anh…”, cậu khẽ nói.

“Và so với anh… thì tôi chẳng là gì cả. Tôi không xứng đáng với lòng tốt của anh” , cậu buồn bã nghĩ.

SungMin không hề biết rằng KyuHyun đã nhìn cậu trong suốt quãng đường đi tới nhà hàng.

___

SungMin không biết được làm sao chuyện này có thể xảy ra. Chỉ trong một khoảng khắc, cậu vẫn là một SungMin bình thường, và sau đó, KyuHyun đã bước vào cuộc đời cậu. Cậu chưa bao giờ để ý là mình học chung rất nhiều lớp với KyuHyun, nhưng kể từ cái ngày cậu đụng phải KyuHyun 6 tháng trước, hai người đã dần trở thành bạn. Có thể dễ dàng nhìn thấy KyuHyun ở nhà hàng nơi SungMin làm việc chỉ để nói chuyện với cậu và SungMin thấy rất vui vì điều đó.

Nhưng dù sao cũng có rất nhiều khác biệt trong mối quan hệ của họ. SungMin cảm thấy rất rõ, nhưng không bao giờ đụng chạm đến chuyện đó. Cậu cảm thấy rất biết ơn KyuHyun… vì đã trở thành bạn của mình, dù là cả hai ở những tầng lớp xã hội khác nhau.

Điều ngạc nhiên hơn nữa là KyuHyun không hề ngại nếu có ai thấy anh đi cùng với SungMin, họ luôn đi cạnh nhau đến lớp.

Khi SungMin hỏi anh về các fan nữ, KyuHyun chỉ nhún vai và cười.

“Cậu là bạn tôi, không phải họ, và vấn đề chính là ở đó”, KyuHyun trả lời và SungMin bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng.

Và bây giờ, cậu đang ở đó. Tại quán ăn, chờ KyuHyun. Cậu đang ngồi bên một cái bàn, nghịch ngợm với đồ ăn trên đó và tự hỏi bạn mình đi đâu mất rồi. KyuHyun đã trễ gần mười phút, mà lớp của anh ấy thì đã kết thúc rồi. Bất chợt, cậu nghe tiếng kêu la từ mấy cô gái gần đó nên liền ngẩng đầu lên. Và mắt cậu lập tức hướng về phía KyuHyun vừa mới bước vào.

Và một cô gái bám chặt lấy tay anh.

SungMin nhanh chóng nhìn sang chỗ khác khi KyuHyun và cô gái kia bước về phía mình. Cậu cảm thấy gì đó nhói lên trong tim… nhưng có phải là cậu thấy ghen tị không? Không thể như thế được, SungMin thầm nghĩ, bỗng thấy kinh khủng khi nhận ra. Cậu không thích KyuHyun như thế… cậu… cậu không thể, cậu đâu xứng đáng chứ, cậu tự nhủ, cảm thấy đau ghê gớm. Nhưng còn gì để giải thích cho nỗi đau đớn này đây, nhất là những gì cậu cảm nhận khi thấy KyuHyun đi với cô gái đó? Cứ như là cả thế giới này đã đổ sụp, đè lên trái tim của cậu vậy. Cảm giác thật khủng khiếp như có một dòng điện thắt chặt trái tim cậu… và cậu nhanh chóng lấy tay quệt nước mắt đi.

“SungMin”, KyuHyun gọi khi anh ngồi xuống ghế đối diện cậu, và cô gái kia vẫn bám chặt lấy tay anh. “Xin lỗi vì tới trễ”, anh nói. “Tôi bận làm vài việc… cậu không phiền chứ?”.

SungMin gượng cười khi bắt gặp cái nhìn của KyuHyun. Cậu chưa bao giờ để ý rằng KyuHyun có đôi mắt rất đẹp… và nó như tỏa sáng lấp lánh vậy. Trong một khoảnh khắc, trái tim cậu bỗng thấy ấm áp. Cảm giác đó giống như khi cậu ở cùng với ba mẹ vậy.

Cậu hướng cái nhìn xuống cánh tay của KyuHyun nơi cô gái kia vẫn bám chặt tỏ ý chiếm hữu.

“Ồ”, KyuHyun nói khi thấy cái nhìn của SungMin. Anh chỉ cô gái bên cạnh mình. “Đây là SeoHyun, con gái của bạn mẹ tôi”.

“Xin chào”, SeoHyun hồ hởi nói nhưng SungMin có thể nhận ra cái nhìn đầy vẻ chiếm hữu trong đôi mắt cô nàng bảo cậu hãy bỏ cuộc. Cậu nuốt khan, không dám nhìn vào mắt KyuHyun.

Không có chỗ nào để nhìn, cậu liền hướng xuống chiếc bánh sandwich của mình, trái tim cậu bỗng thắt lại đau đớn khi nhớ tới hình ảnh KyuHyun và SeoHyun cùng nhau bước vào quán ăn… Nỗi đau đó dường như đã nhân đôi.

“Tôi… KyuHyun… tôi phải đi đây”, cậu khẽ nói và đứng dậy, chạy ra khỏi quán ăn trước khi KyuHyun có thể làm gì.

Cậu không biết là mình đang chạy đi đâu, nhưng điều đó không quan trọng. Vấn đề đang nằm ở nỗi đau ở tim khi thấy KyuHyun và SeoHyun… tên của họ thậm chí còn rất hợp nhau nữa cơ, cậu buồn bã nghĩ. Trông họ thật tuyệt vời khi ở cùng nhau; giống như khi họ cùng vào quán ăn vậy, tất cả các cặp mắt đều hướng về họ.

Cuối cùng thì SungMin cũng nhận ra.

Cậu đã yêu KyuHyun. KyuHyun, người bạn tốt nhất của cậu. Trong số tất cả mọi người… cậu đã yêu KyuHyun. Làm sao mà KyuHyun cũng có thể yêu cậu được? Cậu đau đớn nghĩ. Cậu chẳng là gì cả… chẳng là gì…

Quệt đi những giọt nước mắt chảy ướt đẫm khuôn mặt, cậu chạy thật nhanh lên sân thượng để giấu mình trong một góc kẹt rồi cuối người ôm lấy đầu gối của mình.

Trong cái yên tĩnh và vắng lặng, cậu thổn thức rồi khóc trong đau đớn. Cậu không biết là mình đã ở đó bao lâu rồi, và chiếc bánh vẫn nằm chỏng chơ trên nền đất cạnh cậu, cho tới khi cậu cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình.

“Min”, giọng nói trầm ấm của KyuHyun cắt ngang suy nghĩ của cậu.

SungMin gỡ tay anh ra khỏi vai mình, cậu không muốn nhìn vào mắt KyuHyun và cậu thậm chí còn cuối đầu xuống thấp hơn. Cậu không muốn KyuHyun trông thấy mình đang khóc như thế này.

KyuHyun chậm rãi nâng cằm cậu lên. SungMin vùng vẫy nhưng chẳng có ích gì vì KyuHyun mạnh hơn cậu rất nhiều. “Min…”, KyuHyun khẽ nói, nhìn thẳng vào mắt SungMin. “Đừng khóc…”, anh dịu dàng nói rồi ôm lấy SungMin. “Tôi luôn ở đây vì cậu… nhớ chứ?”, anh xiết chặt lấy SungMin, giống như khi SungMin nhận được tin mẹ cậu chết vì quá mệt. “Cậu có thể nói với tôi bất cứ điều gì…”

SungMin lắc đầu. “T-Tôi”, cậu khóc nấc lên. “Tôi không thể…”

Em chưa bao giờ xứng đáng với anh. Cậu nhủ thầm trong lòng. Anh quá hoàn hảo, và anh đã làm quá nhiều điều cho em. Anh đã ở đó vì em khi mẹ em mất… Nhưng em chưa bao giờ có thể làm được gì cho anh. Em chỉ không muốn mất người bạn duy nhất của mình thêm lần nào nữa… nếu anh bỏ đi thì sao? Em e rằng mình không thể chịu đựng nỗi cô đơn thêm được nữa.

Nghĩ đến điều đó, SungMin lại òa khóc nức nở. Cậu không thể đánh mất người bạn duy nhất của mình lần nữa… càng không phải là KyuHyun.

“Min… Cậu biết là tôi không thích nếu cậu giấu tôi điều gì đâu”, KyuHyun nói khi bỏ tay ra khỏi người SungMin và nhìn thẳng vào mắt cậu. Anh đưa ngón tay cái lên má SungMin, quệt đi những giọt nước mắt đang chảy dài trên khuôn mặt.

SungMin không dám nhìn KyuHyun lâu hơn nữa. Nó như gặm nhấm tâm can cậu từ bên trong.

Cậu ngả đầu lên vai KyuHyun, giọng đứt quãng trong tiếng khóc.

“Đau lắm…”, cậu nói rất nhỏ, nhưng KyuHyun vẫn nghe được. Anh xoa lưng của SungMin để an ủi cậu.

“Cái gì làm đau cậu, Min? Nói tôi nghe…”

“Khi thấy anh… và… và cô ấy… đau lắm”, SungMin nức nở và cậu thấy như muốn giết chính mình khi thổ lộ với anh. Lỡ KyuHyun thấy ghê tởm cậu thì sao? Cậu chưa bao giờ thấy KyuHyun biểu lộ điều gì là anh ấy thích cậu cả… Nếu KyuHyun không muốn làm bạn với cậu nữa thì sao?

Và câu nói tiếp theo của KyuHyun đã thật sự khiến cậu bất ngờ.

“Anh cũng yêu em, SungMin”. KyuHyun nói.

SungMin cảm thấy bối rối trong vòng tay của KyuHyun, anh nhìn thẳng vào cậu.

“Sa-sao cơ?”, cậu lắp bắp, trái tim cậu đang đập dữ dội. KyuHyun không thể…

“Anh nói là anh yêu em, SungMin”, KyuHyun lặp lại, nhìn sâu vào trong mắt SungMin. “Chỉ mình em thôi…”, anh khẽ thì thầm, trước khi đoạt lấy đôi môi của SungMin.

Và tình yêu của họ bắt đầu.

__

Ba năm sau.

SungMin sống chung với KyuHyun kể từ lúc họ tốt nghiệp trường Đại học Seoul. Trong khi KyuHyun đến công ty của ba mình và làm việc trên cương vị giám đốc, SungMin chỉ ở nhà để lo việc nội trợ.

SungMin tin rằng tình yêu của họ thật đẹp. Trong ba năm, tình cảm của 2 người đã tiến triển rất nhiều. Và ba của KyuHyun cũng đã chấp nhận họ, miễn là SungMin không làm ảnh hưởng đến công việc của KyuHyun. Cuộc sống không thể tốt hơn được nữa, SungMin nghĩ, mỉm cười khi đang ủi chiếc áo của KyuHyun.

“Kyu?”, SungMin ngập ngừng nói khi cậu cởi áo khoác của KyuHyun.

“Sao?”, KyuHyun đáp lại và vòng tay ôm lấy eo SungMin, trước khi hôn lên cổ cậu rồi trải dài xuống dưới.

SungMin quay lại để đối mặt với KyuHyun, tay của họ vẫn đang nắm chặt lấy nhau khi SungMin xích lại gần KyuHyun. “Anh đổi nước hoa sao?”, cậu hỏi. Mùi hương đó thật sự rất khác.

“Sao cơ… Min?”, KyuHyun như trở nên điên cuồng, môi vẫn không rời khỏi cổ SungMin.

“Anh sử dụng nước hoa khác sao?”

“Hmm… đâu có”, KyuHyun lầm bầm, và chấm dứt cuộc đối thoại khi anh tấn công đôi môi của SungMin.

“Aish…”, SungMin nghĩ thầm khi cậu với tay tắt đèn. “Mình nên tin KyuHyun… Anh ấy đã làm việc vất vả rồi”, cậu tự nhủ.

Thật sự là KyuHyun đã ở lại công ty làm việc đến khuya, và anh như kiệt sức khi về đến nhà. Mỗi tối SungMin đều ngồi đợi và thấy KyuHyun mệt lử lết về nhà từ công ty rồi thả mình lên giường. Nhìn KyuHyun mệt mỏi như vậy cậu cảm thấy rất lo lắng. Đột nhiên cậu nhận ra đã bao lâu cậu không cùng ăn trưa với KyuHyun nữa rồi.

SungMin vui vẻ hẳn lên khi nghĩ đến điều đó và liền nhanh chóng nấu những món ăn yêu thích của KyuHyun. Nếu KyuHyun bận đến vậy thì anh phải ở công ty thôi, đúng chứ nhỉ? Cậu biết là KyuHyun thường bỏ bữa trưa khi anh ấy quá bận, thế nên bây giờ cậu đã có cơ hội đến thăm KyuHyun và ngắm anh ăn.

Gần đây, mọi việc bỗng trở nên hơi kỳ lạ, nhưng SungMin cho rằng có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều thôi. Tối hôm qua, khi Kyuhyun trở về nhà, SungMin cầm lấy áo khoác của anh. Có một mùi nước hoa khác ở đó mà SungMin không thể biết được làtừ đâu thoảng qua.

SungMin nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường.

“Ba tiếng nữa là tới giờ nghỉ trưa… nếu muốn gặp được Kyuhyun, mình không thể xao lãng. Cố lên nào SungMin!”, cậu tự nhủ.

__

SungMin tới nơi trễ hơn cậu tưởng vì kẹt xe. Bây giờ đã là một giờ rưỡi chiều rồi, và một nửa thời gian nghỉ trưa của KyuHyun đã trôi qua. Cả công ty trống hơ trống hoác, SungMin chạy nhanh đến phòng làm việc của KyuHyun rồi đột ngột dừng lại khi cậu nghe một tiếng rên lớn từ bên trong.

Trái tim SungMin như ngừng đập, niềm phấn khởi khi nãy như chuyển thành nỗi lo sợ khi cậu đưa tay lên xoay chặn cửa.

“Anh phản bội em ư?” SungMin nhủ thầm rồi đẩy cửa vào văn phòng của KyuHyun.

Quần áo vương vãi khắp căn phòng. Đôi mắt của SungMin lập tức hướng tới góc trái phòng, tại chiếc sofa. Cậu im lặng nhìn mà không thể thốt nên lời. Cậu muốn gào lên, gào thật to, nhưng giọng nói như nghẹn ứ lại ở cổ họng. KyuHyun không hề nghe thấy cậu, nên anh ấy vẫn chú tâm vào việc mình đang làm.

Sững sờ, SungMin lùi lại sau cánh cửa, và nhẹ nhàng đóng nó lại. Chỉ khi cậu nghe tiếng rên đầy thỏa mãn của KyuHyun, và tiếng động chạm ngừng lại, SungMin mới mở cửa ra lần nữa.

KyuHyun nằm trên một người đàn ông khác, và SungMin nhận ra đó chính là ZhouMi, thư ký của anh. Khi KyuHyun quay sang nhìn SungMin, khuôn mặt anh trở nên tối sầm lại, nụ cười khi nãy đã tắt ngúm, anh đẩy ZhouMi ra, tách người mình tránh khỏi anh chàng thư ký. SungMin muốn khóc òa lên, nhưng vẫn đứng đối mặt với người yêu của mình.

“Min-“, anh khẽ gọi, đưa tay về phía SungMin vừa mới bước lùi lại.

“Tôi… tôi xin lỗi”, SungMin thì thầm, giọng nghẹn lại. Cậu không dám nhìn vào mắt KyuHyun, nhất là khi trái tim cậu như đang vỡ tan, một cách chậm chạp, thành hàng triệu mảnh nhỏ. KyuHyun nhanh chóng thay đồ, nhưng SungMin liền hướng cái nhìn đến ZhouMi.

Cậu… cậu còn tệ hơn cả ZhouMi ư?

SungMin chạy ra khỏi phòng, cậu không thể đối mặt với con người đã từng thề rằng sẽ yêu mình nữa.

KyuHyun liền đuổi theo cậu.

Anh không cần phải lo lắng nữa, KyuHyun nhủ thầm, SungMin sẽ không bao giờ rời bỏ anh, cậu vẫn luôn phụ thuộc vào anh. Tất cả chỉ là một trò cá cược ngu ngốc của 3 năm về trước, để khiến SungMin yêu anh… và bây giờ anh đã hoàn thành nó, vì thế anh không cần giữ SungMin bên mình nữa. Anh đã có cái mình cần, thắng vụ cá cược, với một giải thưởng mà anh không hề quan tâm đến.

Và hình như có một nỗi đau trong tim anh, nó cứ tăng dần khi mà SungMin vuột khỏi vòng tay anh.

Khi SungMin vừa bước vào thang máy, anh đã bắt kịp và kéo cậu lại. Anh giật mạnh SungMin ra ngoài rồi xoay người cậu qua, đẩy mạnh cậu vào bức tường.

SungMin quay mặt đi chỗ khác, trái tim cậu như bị thắt chặt lại. “Nhìn anh đây này!”, KyuHyun hét lên, nhưng SungMin thì vẫn cứ nhìn xuống đất, đôi mắt nhắm chặt. “Để anh gải thích đã!”

“Giải thích gì nữa? Rằng anh đã lừa dối em trong bao lâu ư?”, SungMin cảm thấy trái tim mình tan nát, chợt hóa thành băng rồi tan chảy hòa vào thân thể cậu, cho đến khi cậu nhận thấy cả linh hồn của mình cũng dần tan biến. Cậu đã luôn nghĩ rằng mình là người duy nhất mà KyuHyun yêu, người duy nhất mà anh ấy quan hệ, không phải là những người thư ký kia. Đã có bao nhiêu người như vậy rồi? Tất cả những mùi nước hoa trên áo khoác của KyuHyun… Đã bao nhiêu lần KyuHyun làm chuyện đó với một người không phải là cậu?

“Không!”, KyuHyun rít lên, phủ định mọi thứ một cách quyết liệt. “Anh yêu em! Chỉ một mình em thôi!”, anh siết chặt lấy cánh tay của SungMin.

“Thôi đi! Đừng gạt tôi nữa!”, SungMin đau khổ hét lên, đôi mắt ngập nước.

“Anh không gạt em”, KyuHyunnói dối. Anh nâng cằm SungMin lên, bắt cậu phải nhìn vào mắt mình. “Anh yêu em! Anh muốn có em! Anh không cần bất cứ ai khác cả. Chỉ một mình em thôi. Em nghĩ vì lý do gì mà anh lại đính hôn với em?”, giọng của anh nghe rất thật và cũng rất buồn nữa. SungMin ngước lên nhìn với đôi mắt đầy nước, cậu thật sự muốn tin rằng KyuHyun yêu mình.

“Nhưng anh đã lừa dối em!”, SungMin nuốt nước mắt mà nói, cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi KyuHyun.

“Anh chỉ bị ZhouMi lôi kéo một lúc thôi”, KyuHyun nhanh chóng nói. “Tất cả chỉ có vậy thôi. Chỉ có tình dục. Không có yêu đương hay gì khác cả. Anh chỉ muốn mỗi em thôi, Min”, anh thì thầm, dựa đầu mình lên đầu SungMin, hơi thở của cậu như yếu dần.

Chỉ là thỏa mãn nhu cầu thôi, SungMin tự nhủ. Điều đó sẽ không làm vơi bớt tình yêu của KyuHyun dành cho cậu… KyuHyun, KyuHyun sẽ ở đó vì cậu.

KyuHyun yêu cậu mà.

___

Nhìn lại , SungMin cảm thấy mình thật ngớ ngẩn. Tất cả đàn ông có thứ họ muốn, và cái họ cần. Chỉ là KyuHyun đã quá mệt mỏi khi làm việc, và anh muốn thoải mái với thư ký của mình, mọi chuyện chỉ có vậy. Chỉ là thỏa mãn nhu cầu thôi, và KyuHyun sẽ không làm như vậy nữa. Anh đã hứa với cậu rồi.

Nhưng đã bao lâu cậu mới nhận ra điều này? Cậu tự hỏi, mỗi lần cậu đứng ngoài cánh cửa phòng ngủ của họ. Cậu đã bị lừa, bị mờ mắt vì tình yêu bao lâu rồi? Nếu không phải vì cậu đi nước ngoài để ủng hộ cho lần ra mắt của RyeoWook, liệu KyuHyun có bao giờ làm như vậy không? Trong nhà của hai người? Nhà của họ đấy?

KyuHyun đã lừa dối cậu bao lâu rồi?

Đó thật sự là một sự phản bội, SungMin biết điều đó. Không chỉ đơn giản là vấn đề thỏa mãn, hay những gánh nặng từ công việc. Cho dù cậu có chối bỏ nó thế nào đi chăng nữa, những tiếng nói đó cứ như vang vọng trong đầu cậu, rất to và cứ như khiêu khích. Là phản bội, KyuHyun đã phản bội cậu. Không phải là nơi nào khác. KyuHyun đã bỏ cậu mà đến với ZhouMi ngay trong nhà của hai người. KyuHyun đã lựa chọn đúng thời điểm vào lúc cậu đi vắng… để đưa tình nhân của anh về nhà họ. Nhìn hai người đó thỏa mãn ngay trên chiếc giường của mình và KyuHyun, SungMin thấy như có lưỡi dao đâm thẳng vào tim mình.

Đôi chân dài của ZhouMi quấn quanh eo KyuHyun, và tay anh ta ôm lấy đầu KyuHyun khi họ muốn nhiều hơn nữa.

SungMin quay mặt đi, không dám đối mặt với điều đó.

Cậu đã luôn nghĩ mình là người duy nhất làm chuyện đó với KyuHyun… Chỉ một mình cậu, không phải vậy sao? Không phải KyuHyun yêu SungMin sao?

Chắc chắn là không còn nữa rồi, SungMin nhủ thầm, trái tim cậu như thắt lại.

Cậu quay đi, không dám nhìn hai người đó lâu hơn nữa, vừa khi đó ZhouMi bước ra khỏi phòng thở hổn hển sau khi xong việc với KyuHyun. SungMin khẽ rên lên, cảm thấy đau đớn và bị phản bội, và tiếng rên đó lọt ngay vào đầu KyuHyun.

Mắt họ gặp nhau, và cả hai chợt nhớ đến ngày SungMin bắt gặp KyuHyun lừa dối cậu khi anh ở văn phòng. Lời xin lỗi mà KyuHyun nói sẽ chẳng thể đánh lừa SungMin lần nữa, và những lời hứa sáo rỗng cũng chẳng khiến niềm tin của SungMin ở anh trở lại. KyuHyun đã thắng trò cá cược đó nhiều năm trước, vì thế không cần phải nói dối và giữ SungMin bên cạnh anh nữa. Nhưng KyuHyun cảm thấy rất do dự, anh đẩy ZhouMi ra và chờ SungMin nói trước.

Dựa trên những gì SungMin sắp nói, KyuHyun sẽ biết phải làm gì. Nhưng tại sao chứ… anh không cần giữ SungMin bên mình nữa. Anh có thể sống mà không có SungMin, nhưng rốt cuộc thì SungMin là gì đối với anh? Chỉ là một chàng trai yếu đuối mà KyuHyun lừa gạt.

ZhouMi cười nhạo khi anh ta đang mặc quần áo vào, từ tốn bước về phía SungMin.

“Cậu nghĩ là anh ta yêu cậu sao?”, ZhouMi cười thích thú. “Cậu chỉ là một món đồ của anh ta thôi. Một đồ chơi để đem khoe thiên hạ… cậu chẳng là gì cả”.

Lời nói của ZhouMi như giải quyết được mọi thứ. Đó không phải về việc KyuHyun lừa dối SungMin với những câu xin lỗi mập mờ, nhưng là về SungMin. Cậu quay sang người yêu của mình, không biết nên nói điều gì, với trái tim tan vỡ và cái nhìn đau khổ khôn xiết, cả người cậu run rẩy. Khi đó, KyuHyun không biết làm thế nào để an ủi SungMin, làm sao để hiểu cậu đang cảm thấy thế nào khi SungMin đang cố ngăn những tiếng khóc nấc thoát ra khỏi cổ họng, hay những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.

Không cần phải giữ SungMin ở cạnh anh nữa, KyuHyun quả quyết. Trò cá cược đã kết thúc, và Lee SungMin đã hoàn thành mục đích của anh.

“Cậu dễ bị lừa quá SungMin. Tất cả những gì cậu muốn chỉ là có ai đó để yêu mình, nhiều đến nỗi cậu cho tôi cả bản thân mình. Cậu quá cả tin và ngây thơ, và sau tất cả những biến cố trong cuộc đời, cậu vẫn tin là tôi dám yêu cậu ư?”, KyuHyun cười to, những lời nói cay nghiệt thoát ra khỏi cổ họng.

SungMin sẽ hiểu, và sẽ chấp nhận sự chối bỏ đó, và vẫn sẽ ở cạnh KyuHyun như một con rối, nhưng sẽ để KyuHyun tự do làm những gì mình muốn, ngủ với người mà anh ấy thích, ngay trước mắt cậu. Nhưng… để làm gì cơ chứ? KyuHyun tự hỏi bản thân mình lần nữa. Không có ai mà anh muốn ngủ cùng cả, ZhouMi chỉ là vật thay thế cho những ngày mà SungMin đi khi anh đang ở Nhật… anh ta chỉ là thế thân cho SungMin mà thôi.

Nhưng anh đã nói ra hết những lời lẽ cay độc đó và khi ngước nhìn lên, chuẩn bị để cân nhắc xin lỗi SungMin thật nghiêm túc, thì cậu đã đi mất.

KyuHyun, đã định đuổi theo SungMin, nhưng anh lại chọn cách nằm nghỉ trên giường. SungMin yêu anh. SungMin chỉ yêu mỗi KyuHyun, và giờ KyuHyun chỉ còn một mình. Cậu sẽ không đi đâu xa. Cậu không có nơi nào để đi, không có gia đình để trở về, không có bạn bè để nương tựa. Cậu chỉ có KyuHyun. Cậu nhất định sẽ trở về.

“Và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi lần nữa!”, KyuHyun đánh ZhouMi thật mạnh và đóng sầm cánh của trước mặt anh chàng người Trung Quốc và trở lại giường của mình. Tất cả những gì còn lại là… chờ SungMin trở về và bắt đầu mọi thứ một lần nữa, KyuHyun trấn an bản thân. SungMin sẽ trở về thôi.

Và cậu đã về thật. Sau ba ngày SungMin mới trở về nhà, xanh xao, yếu ớt và kiệt sức, nhưng KyuHyun chưa từng thấy ai đẹp hơn SungMin.

KyuHyun chậm chạp đến gần cậu, lo sợ rằng đó chỉ là ảo ảnh mà anh tưởng tượng, giống như SungMin không thật sự ở đây mà như anh đã bị ảo giác vài lần trước. Anh thận trọng chạm vào người cậu, rồi thở phào khi nhận ra SungMin đã thật sự trở về.

Khi SungMin không về sau hai ngày đầu tiên, anh cảm thấy như bị phản bội. Phản bội bởi vì SungMin đã đi, và anh bắt đầu nghĩ đến việc SungMin quyết định rời xa anh mãi mãi. Anh không thể để nó xảy ra được, không thể. SungMin là của anh, của một mình anh.

Anh ôm lấy SungMin trong vòng tay mình và xiết chặt hơn, không dám buông ra khi thấy cậu đang run rẩy dữ dội. Anh nhận ra SungMin đang cố gắng chống cự, nước mắt cậu rơi lã chã, và KyuHyun di chuyển môi mình xuống cổ SungMin, nơi mà cậu luôn thích. Bất cứ điều gì làm cậu đau đớn, làm cậu khóc, KyuHyun thề anh sẽ phá hủy nó. Anh có quyền lực, và có tiền bạc để tiêu diệt bất cứ ai. Mặc dù anh nhận ra mình chính là người làm SungMin đau khổ, anh vẫn cho rằng sẽ có ai đó để mình trút giận, ai đó sẽ bị trừng phạt để làm giảm đi nỗi đau cho SungMin.

“Anh yêu em, Min. Đừng bao giờ rời bỏ anh lần nữa, không bao giờ. Đừng bao giờ làm thế nữa”.

SungMin đẩy anh ra, đôi mắt cậu tràn ngập nỗi buồn. Đôi mắt to đầy buồn bã và sự cam chịu, và KyuHyun không thể biết được SungMin đang nghĩ gì. SungMin cười nhạt, rồi cậu khẽ nói, “Anh không cần phải xem em như một gánh nặng nữa đâu”, và cậu trở về phòng của hai người.

KyuHyun đã định đi theo SungMin, nhưng điện thoại của anh bỗng kêu lên ầm ĩ. Anh hướng mắt về phía tấm lưng của SungMin bước vào phòng họ và cho phép mình thư giãn khi trả lời điện thoại. Anh có thể thu xếp với SungMin sau, và sẽ xin lỗi cậu. Sau khi anh nói chuyện điện thoại xong, mọi thứ sẽ quay trở lại như bình thường, anh tự nhủ như vậy.

Cuối cùng thì sau vài phút KyuHyun cũng kết thúc cuộc gọi, anh nhanh chóng chạy về phòng ngủ của họ. Anh đã hy vọng rằng SungMin sẽ ngồi trên ghế sofa, chờ anh, để nói về mối quan hệ của họ, nhưng SungMin lại cuộn tròn trong chăn trên chiếc giường của hai người, chỉ có phần tóc của cậu lòi ra ngoài.

“Min…”, KyuHyun khẽ gọi, ngồi xích lại gần cậu. Anh sửa lại chiếc chăn để SungMin cảm thấy thoải mái hơn. Chút nữa họ nói chuyện cũng được, còn rất nhiều thời gian rảnh rỗi cho hai người. SungMin cần phải nghỉ ngơi trước đã. Nhưng anh nghĩ rằng SungMin đã ngủ được một lúc khi anh ở ngoài, mặc dù trông cậu vẫn khá mệt mỏi.

Anh nhẹ nhàng xoay người SungMin lại để cậu thấy thoải mái hơn, rồi anh bất ngờ chạm phải một vệt máu đỏ mờ nhạt trên tấm chăn trắng. Khẽ cau mày, anh xích lại gần để kiểm tra và nhận ra rằng chiếc chăn đã nhuốm màu máu đỏ. Là máu tươi, và một mùi tanh nồng xộc thẳng ngay vào mũi.

Anh lo lắng nhìn SungMin, tay cậu buông lỏng thư giãn. Thật nhẹ nhàng, anh nhấc tay phải của SungMin lên và lật lại, và thấy một đường cắt sâu ở cổ tay, nơi máu vẫn chảy không ngừng và thấm vào chiếc chăn.

Cả người KyuHyun run rẩy, không thể nghĩ được điều gì cho ra hồn. Ngay lập tức, anh hướng mắt về phía cánh tay kia, và cũng thấy một đường cắt như vậy. Anh chỉ biết nhìn chằm chằm vào nó, mọi thứ bỗng trở nên trống rỗng. Trong một khoảnh khắc, căn phòng bỗng chìm vào yên lặng, một sự yên lặng đáng sợ.

KyuHyun gào lên tuyệt vọng khi anh ôm chặt lấy thân thể của SungMin, lay mạnh người cậu. Anh luồn tay mình vào mái tóc của SungMin, khóc nức nở, cầu mong SungMin sẽ tỉnh lại, rồi cười với anh thật rạng rỡ… SungMin… SungMin của anh…

Anh đã gây ra tất cả những chuyện này, tại sao anh không thể nhận ra điều đó sớm hơn? SungMin. Khi anh nói ra những từ ngữ cay độc đó với SungMin, đáng lẽ anh phải biết chuyện gì sẽ xảy ra mới phải. SungMin quá mỏng manh yếu đuối, cả cuộc đời mình cậu lúc nào cũng phải chịu cô đơn. Gia đình cậu thì lạnh nhạt và không thương yêu gì cậu, và tất cả bạn bè đều bỏ cậu lại một mình. Chỉ có anh, chỉ có anh bên cạnh SungMin, kéo SungMin ra khỏi bóng tối, lau khô nước mắt của cậu, xóa bỏ cảm giác sợ hãi và cho cậu biết cảm giác được yêu thương.

Anh là cả thế giới đối với SungMin.

Nhưng khi anh phá hủy thế giới đó, anh đã đập tan mục đích sống của SungMin.

Anh quả là một kẻ sát nhân. Anh ôm chặt lấy SungMin trong nước mắt, không bao giờ muốn buông cậu ra.

___

Hình như đã là một tuần, hay một tháng, cũng có thể đã một năm kể từ cái ngày SungMin tự tử, nhưng KyuHyun không hề hay biết, cũng chẳng quan tâm. Anh dành hầu hết thời gian ở trong phòng bệnh của SungMin, ngồi cạnh SungMin và nắm chặt lấy tay cậu.

Thật may mắn là khi ấy anh đã đưa SungMin đến bệnh viện kịp thời. Nhưng sự chậm trễ của anh, do bị sốc và đau khổ, đã khiến tình trạng của SungMin càng thêm nguy kịch vì bị mất quá nhiều máu.

Công việc của anh đang tạm ngưng, nhưng điều đó chẳng thành vấn đề. Tất cả những gì anh quan tâm là SungMin sẽ tỉnh dậy. Anh thừa nhận là mình đã khởi xướng trò cá cược ngu ngốc đó, để làm cho SungMin yêu mình. Nhưng anh đã đi quá xa, lạc lối trong trò chơi mình đã dựng nên. Bằng cách nào đó mà SungMin đã có một vị trí trong trái tim của KyuHyun, nhưng anh chẳng bao giờ thừa nhận điều đó.

Nụ cười của SungMin, cách mà SungMin chạm đến trái tim anh… KyuHyun chưa bao giờ quên.

“Min…”, KyuHyun thì thầm, không rời mắt khỏi khuôn mặt của SungMin. “Sao em không tỉnh dậy? Em đang trừng phạt anh sao?”.

Nhưng SungMin không trả lời, cậu không bao giờ trả lời.

Y tá đến kiểm tra tình trạng sức khỏe của SungMin vào lúc 4 giờ. Ngay lập tức, KyuHyun đứng dậy và ra khỏi phòng trong 10 phút để họ làm việc. Trong lúc đó, anh sẽ nhanh chóng đi tắm rửa đã.

Tuy nhiên, vào một ngày, có điều gì đó khác lạ. Khi KyuHyun đang ở trong phòng tắm, anh bỗng thấy có một niềm hy vọng trỗi dậy. Có một ngọn lửa như bùng cháy trong lồng ngực, và nó khiến anh hạnh phúc, hạnh phúc hơn rất nhiều.

SungMin.

Anh biết, bằng cách nào đó, anh chỉ biết thôi. SungMin, tâm trí anh đang gào thét dữ dội khi anh chạy đến phòng bệnh của cậu. Anh biết, có điều gì đó đã xảy ra với SungMin. Anh có thể cảm nhận nó, trái tim của anh cảm nhận được điều đó. SungMin… có phải SungMin đã tỉnh dậy rồi không? Hay là cậu sẽ hôn mê vĩnh viễn?

KyuHyun chạy nhanh hơn qua những dãy hành lang để đến phòng của SungMin.

“Min!”, anh hét lên khi vừa đẩy cửa vào.

Anh cảm thấy mình như ngừng thở.

Đôi mắt to tròn đang nhìn thẳng vào anh.

SungMin…

[Oneshot] Teach me

Author: mysapphiresky

Translator: Aki

Beta: Ty

Pairing(s): KyuMin

Rating: G

Genre: Friendship/Romance

Summary: Sungmin takes Mandarin lessons from Kyuhyun. But Kyuhyun’s randomly throwing him sentences that he doesn’t understand, until he finally seeks out help from a beloved hyung and decides to take revenge- the Sungmin way. ( SungMin học tiếng Trung từ KyuHyun. Nhưng KyuHyun cứ thảy cho anh những câu mà anh chẳng hiểu nổi, cho đến khi anh tìm được sự giúp đỡ từ người hyung yêu quý và quyết định sẽ trả thù – theo cách của SungMin )

 
“Kyu này, giúp anh một việc được không?” SungMin hỏi khi anh đã yên vị trong căn phòng của cả hai. KyuHyun dừng trò chơi của mình và ngước lên nhìn người hyung. “Sao ạ?” SungMin đưa ra một cuốn sách, KyuHyun liền cầm lấy và đọc lên “Đàm thoại tiếng Trung cho người mới bắt đầu”. “Em sẽ giúp anh tiếng Trung chứ?” SungMin cười ngại ngùng. KyuHyun nhanh chóng gật đầu. “Dĩ nhiên rồi hyung”, cậu cười, đáp lại. SungMin sẽ tham gia vào SJM trong 4 tháng trong lần trở lại này, và đã bắt đầu thu âm cùng họ, nên cũng chẳng khó hiểu gì khi SungMin cầu cứu người bạn thân cùng phòng này.

Kể từ đó, SungMin luôn chăm chỉ học từ KyuHyun, và anh đã khá hơn rất nhiều. Tuy nhiên, khi họ mới bắt đầu, nhiều khi KyuHyun cứ vô tư nói với SungMin những điều như, “你是我的唯一 ” ( “Anh chỉ thuộc về em mà thôii” ). Mới bắt đầu học tiếng Trung, SungMin dĩ nhiên chẳng thể hiểu nó có ý nghĩa gì nên chỉ nhìn KyuHyun đầy thắc mắc. KyuHyun chỉ nhún vai rồi quay lại với cái máy tính của mình. “Không có gì đâu”, KyuHyun thì thầm, để mặc SungMin đầy bối rối.

Một lần khác, khi họ đang học về những câu chào hỏi đơn giản, KyuHyun đột nhiên nói “我对你的感觉天长地久永恒不变” ( “Tình cảm của em dành cho anh sẽ không bao giờ thay đổi” ). “Kyu, đừng đùa nữa! Nó nghĩa là gì vậy?” SungMin rên rỉ, nhưng KyuHyun chỉ lờ anh đi và tiếp tục với bài học.

Một ngày nọ, khi SungMin đang làm bếp, vì hôm đó RyeoWook đã đi vắng, KyuHyun bất ngờ thò đầu vào bếp và nói “我想要和你一起慢慢变老” ( “Em muốn sống cùng anh mãi về sau” ). Trước khi SungMin có thể hỏi bất cứ điều gì, cậu đã trốn mất và SungMin nghe tiếng cửa mở rồi đóng lại nhanh chóng. Anh thở dài.

Vài đêm sau đó, chỉ ngay trước khi SungMin ngủ thiếp đi, anh cảm thấy KyuHyun đang chỉnh lại khăn quàng cổ cho mình để giữ ấm tốt hơn, rồi KyuHyun thì thầm, “我的心永远属于你” ( “Trái tim em mãi mãi thuộc về anh” ). SungMin chắc chắn sẽ phản kháng lại nếu như anh không quá buồn ngủ, nhưng anh quyết định sẽ tìm ra KyuHyun có ý gì với mấy câu tiếng Trung mà cậu biết là anh sẽ không hiểu.

Sáng hôm sau, SungMin tới gặp ZhouMi, người ở chung phòng với YeSung tới khi cả nhóm sẽ đi Đài Loan. Anh nhắc lại những câu mà KyuHyun đã nói với mình, và khi kết thúc lời nói thì anh lại thấy chột dạ khi ZhouMi cứ cười toe toét. “Sao?” , anh ngập ngừng, cố tránh cái nhìn chằm chằm đầy thích thú của ZhouMi. ZhouMi vẫn cứ cười và vò nhẹ mái tóc của người hyung, nói “Anh hãy tự tìm hiểu đi, cũng không khó lắm đâu”. SungMin lầm bầm “Em xấu tính chả kém gì Kyu”, anh phàn nàn.

Ngay lúc đó, KyuHyun đi ngang qua và bắt gặp hình ảnh SungMin đang bĩu môi. Cậu nhếch mép rồi nói “你好可爱!” ( “Trông anh dễ thương lắm!” ). SungMin nhận ra câu đó nên liền nói, “Em vừa bảo anh dễ thương, phải không?”. KyuHyun gật đầu, cười rạng rỡ. ZhouMi liền đế thêm vào, giọng đầy ngưỡng mộ “Wow, anh khá lên nhiều đấy hyung”. SungMin cười tự hào, nhưng anh cũng khẽ đỏ mặt vì KyuHyun vừa khen anh dễ thương.

Vào một ngày khi cả hai đang cùng ở trong phòng, KyuHyun bất ngờ nói với anh “你是我的奇迹” ( “Anh là phép màu của em” ). SungMin thấy câu nói đó thật sự rất quen thuộc, nhưng anh không thể nhớ ra nó là gì. Dù sao, hai ngày sau, cuối cùng anh cũng nhớ ra rằng đó chính là tên một bài hát trong album đầu tiên của SJM. Nhưng anh thắc mắc tại sao KyuHyun lại gọi anh là “phép màu” của cậu nhóc, cuối cùng anh cũng đành chịu thua, nên anh gửi tin cho Han Geng về tất cả những điều mà KyuHyun đã nói với mình, và hỏi Han Geng xem KyuHyun có ý gì.

Hôm sau, SungMin kiểm tra hộp thư của mình và thấy rằng Han Geng đã trả lời với tất cả bản dịch mà anh muốn, cùng với một ghi chú, “Có vẻ KyuHyun muốn tỏ tình với em nhưng ngại quá nên không dám nói trực tiếp, vì thế nó đợi em tự tìm ra. Chúc may mắn nhé!”. SungMin khẽ nhếch môi, cảm thấy phấn khích vô cùng, và tự nhủ thầm, “Nếu KyuHyun đã muốn chơi, vậy hãy cùng chơi nào”. Anh rời khỏi phòng và đi tìm KyuHyun, người đang ngồi trong phòng khách xem Music Bank. SungMin tiến lại gần và ôm cậu từ đằng sau, thì thầm “私は、空のすべての星を愛するが� �彼らはあなたの目のものと比較して� ��もない” ( “Anh yêu tất cả những ngôi sao trên bầu trời kia, nhưng chúng chẳng là gì nếu sánh với vì tinh tú trong mắt em” ). Rồi anh chạy ra khỏi phòng và cười hớn hở, để lại cậu maknae vẫn còn đang ngẩn ngơ chẳng hiểu gì.

Lơ đi những âm thanh từ cái tivi, KyuHyun cố gắng tìm hiểu những gì SungMin nói, nhưng với chút kiến thức ít ỏi về tiếng Nhật, cậu thất bại hoàn toàn. Tuy nhiên, liền sau đó, người dẫn chương trình giới thiệu TVXQ với bài hát trong dịp trở lại của họ, và chỉ khi YunHo rồi ChangMin mới bắt đầu hát, KyuHyun đã nảy ra một ý tưởng sáng suốt.

Sau khi Music Bank kết thúc, KyuHyun lấy điện thoại và gọi cho ChangMin. Khi cậu bạn cùng tuổi nhấc máy, KyuHyun liền chúc mừng họ về màn biểu diễn tuyệt vời, rồi nói thêm “Tớ có mấy chuyện cần hỏi cậu đây”. Cậu nhắc lại câu mà SungMin đã nói, nhưng thỉnh thoảng lại nói những từ lạ hoắc. ChangMin dịch cho cậu, rồi hỏi thêm “SungMin hyung dạy cậu mấy cái đó hả?” KyuHyun ngạc nhiên, cho tới khi ChangMin giải thích “Anh ấy là người duy nhất trong Super Junior đủ khả năng về tiếng Nhật để biết điều đó”. KyuHyun đỏ mặt, ơn trời là ChangMin không ở đây thấy vẻ mặt của cậu lúc này và trêu chọc cậu về những cảm xúc dành cho thành viên cùng nhóm.

Sau khi cúp máy, cậu vào phòng của mình và SungMin để tìm người hyung vẫn đang làm việc chăm chỉ như thường lệ. Cậu đến gần SungMin và đặt một tay lên vai người kia, khiến con người lớn tuổi hơn ngước lên nhìn và mỉm cười. KyuHyun nói một cách ngại ngùng “我爱你” ( “Em yêu anh” ). Đáp lại, SungMin trả lời “僕も、大好きです” ( “Anh cũng yêu em” ). Ngay lập tức, KyuHyun kéo người SungMin dậy và ôm chặt anh trong vòng tay. “陪我一生一世好吗?” ( “Anh sẽ đi cùng em đến hết cuộc đời này chứ?” ), cậu nói thận trọng và nhìn thẳng vào mắt SungMin. Tới giờ phút này, SungMin đã có đủ vốn tiếng Trung để hiểu những gì KyuHyun đang nói. Anh trả lời dứt khoát, “はい” ( “Dĩ nhiên rồi” ), trước khi đặt một nụ hôn lên môi KyuHyun.

[Oneshot] Maigc

Author: mysapphiresky

Translator: Aki

Beta: Ty

Pairing(s): KyuMin

Rating: G

Genre: Angst/Friendship/Romance

Summary: Remember the Star King magic show episode? And Sungmin with that magician? Well, Kyuhyun remembers that all too well- for a different reason. ( Mọi người còn nhớ chương trình ảo thuật trên Star King chứ?Và SungMin với nhà ảo thuật ấy? KyuHyun nhớ rõ tất cả những gì đã xảy ra – nhưng vì một lý do khác cơ )

Link to fic: http://mysapphiresky.livejournal.com/63311.html

KyuHyun biết từ lâu rằng cậu đã yêu SungMin rất nhiều, như một người bạn tốt nhất, một người cùng uống rượu, và là một người anh cậu có thể dựa vào. SungMin là một trong hai thành viên không phản đối khi KyuHyun gia nhập vào nhóm, và anh ấy cũng là một trong những người quan tâm đến KyuHyun nhất khi cậu bị tai nạn. KyuHyun biết các fan thích ghép cậu và SungMin để thành couple “KyuMin”, nhưng đó cũng chỉ là fanservice mà thôi. KyuHyun chưa bao giờ có sức thu hút đối với SungMin cả, chưa bao giờ.

Nhưng dù sao, điều đó cũng đã từng đúng, cho đến khi, đùng một cái, SME quyết định sẽ biến đổi thành viên dễ thương bậc nhất của Super Junior trở thành một chàng trai quyến rũ. Thật vậy, chỉ sau một đêm, SungMin – cậu trai dễ thương thích mặc đồ màu hồng cầm con rắn đồ chơi trong Pajama Party, như đã bốc hơi, biến mất không dấu vết, trở thành một anh chàng tuyệt đẹp, và không ai biết nó xảy ra thế nào cả. Thậm chí đến SungMin còn phải giật mình khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương sau khi những người stylist hoàn thành. “Whoa, mình đây sao?” Anh thốt lên, mở to mắt nhìn chằm chằm vào gương rồi chớp mắt liên tục để nhìn cho rõ.

“Ôi chết tiệt, cậu là ai và cậu đã làm gì với SungMin của chúng tôi?” HeeChul sải bước tới. SungMin liếc nhìn qua anh trong tấm gương. “Nhờ vào mấy chị stylist ấy”. HeeChul nhếch môi “Ồh vậy sao, anh hiểu rồi”. “Ồh, và nếu anh hôn em lần nữa em sẽ đá bay anh đấy. 1 là hyung, hoặc 2 là không quan hệ gì cả”, SungMin thêm vào. HeeChul giả vờ bực mình, nhưng cũng bẹo má SungMin rồi bỏ đi.

Trong lúc đó, KyuHyun, người đang đứng cuối phòng, đã lén nhìn chằm chằm vào SungMin qua tấm gương trong suốt 5 phút vừa rồi. “Ôi trời anh ấy quyến rũ quá”, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cậu, nhưng rồi ngay sau đó bị dập tắt “Cho KyuHyun mày bị ngớ ngẩn à? Anh ấy là bạn cùng phòng và là hyung của mày!” Nhưng dù có cố gắng tới cỡ nào thì không thể phủ nhận rằng cậu luôn bị người bạn cùng phòng này thu hút. Mặc dù cuối cùng, cậu lờ đi tất cả những cảm xúc đó và gạt bỏ nó đi. SungMin đang bị bắt đi lòng vòng trong cái mái tóc ngắn kinh dị đó, nhưng dù sao, nhìn anh ấy khi đó cũng rất quyến rũ.

Một ngày nọ, Super Junior được thông báo rằng họ sẽ tham gia trong tập đặc biệt biểu diễn ảo thuật trên Star King, và DongHae cùng SungMin sẽ biểu diễn. KyuHyun được biết DongHae sẽ thắt nơ con bướm, nhưng SungMin từ chối cho những thành viên còn lại biết anh sẽ làm gì, cậu thích làm mọi người bất ngờ khi quay hình thật sự.

Chương trình được tiến hành quay tốt đẹp, cho tới khi vì lý do gì đó một nhà ảo thuật ( mà KyuHyun chỉ nhớ vì ông ta trùng tên với SungMin ) gọi Jung Ga Eun và nói cô ấy chọn mẫu người yêu thích của mình. KyuHyun cảm thấy khó chịu, vì dù sao cậu cũng chẳng có hứng thú gì với cô ta, nhưng vì mục đích của chương trình nên cậu vẫn cố mỉm cười. Tuy nhiên, cậu vẫn không thể rời mắt khỏi SungMin, người ngồi về phía bên trái trước mặt mình, đang nắm chặt tay và cười gượng gạo.

SungMin cảm thấy vô cùng ghen tị, nhất là khi Kang Ho Dong ghép KyuHyun và Ga Eun thành một cặp, nhưng thấy cậu tuy diễn giả nhưng có vẻ quá thật ( nếu không muốn nói là anh cũng thế ), anh vẫn cố giữ vẻ ngoài của mình. Anh có thể cười rất dễ dàng, nhưng vẫn nắm chặt tay mình. “Giá mà KyuHyun thích mình”, trái tim anh mong muốn được như vậy.

Tiếp theo là phần diễn của SungMin, thế nên trong suốt thời gian nghỉ anh đã vào hậu trường để chuẩn bị. Tính tò mò trong KyuHyun cứ tăng dần – chính xác thì SungMin sẽ làm gì? Và cậu đã có câu trả lời khi Kang Ho Dong thông báo màn trình diễn của thành viên trong Super Junior với một nữ ảo thuật gia còn khá trẻ.

Chỉ ngay khi chương trình vừa bắt đầu, KyuHyun bỗng cúi thấp người xuống. Thời gian chậm chạp trôi, và SungMin cũng bắt đầu màn biểu diễn với cô nàng ảo thuật gia khiến KyuHyun cứ cảm thấy càng lúc càng… nhưng chính xác thì cậu đang cảm thấy gì đây? Khó chịu à? Cũng có thể chứ, vì cái cách SungMin mơn trớn  đùi cô nàng cứ như thể chẳng có ai ở đây vậy. Thất vọng ư? Sao không nào, nhất là khi tay của SungMin cứ bám chặt lấy cái cô đó – Kim Jan Di phải không nhỉ? Dù sao thì khi họ kết thúc màn biểu diễn của mình ( thừa nhận là nó cũng hay thật đấy ) và Jan Di trượt xuống thì khoảng cách của hai người trở nên quá gần khi SungMin kéo cô ta lại, cuối cùng KyuHyun đã biết chính xác những gì mình cảm thấy – là ghen tị .

Cậu ghét phải thừa nhận điều đó, nhưng cuối cùng thì sự thật vẫn là – cậu đã yêu người bạn thân nhất của mình. “Em xin lỗi SungMin, nhưng em thích anh” , cậu nhủ thầm. Cậu tự hỏi sao mình chưa bao giờ đủ can đảm để nói với SungMin điều này. Giờ thì cậu không thể tập trung vào phần còn lại của buổi diễn nữa, vì SungMin đã sang ngồi ở phía cuối hàng của dãy bên kia, và bất cứ khi nào KyuHyun cố nhìn sang để gặp ánh mắt của anh thì cái cô Ga Eun phiền phức kia cứ liên tục nháy mắt với cậu.

Hôm đó khi các thành viên về nhà thì đã tối muộn, và SungMin bất ngờ thả mình lên giường của KyuHyun một cách mệt mỏi. “Này, đó là giường của em mà”, KyuHyun than vãn ra vẻ dễ thương, nhưng trái tim cậu thì đang gào thét, “Anh có thể ngủ trên giường của em nếu anh muốn, hyung”. SungMin hé một bên mắt. “Vẻ dễ thương không hợp với em đâu, KyuHyun, cứ tiếp tục với kiểu nham hiểm đi. Và anh biết đây là giường của em, nhưng anh đang mệt lắm”, anh bĩu môi. KyuHyun thở dài. “Được rồi, chỉ vì anh là bạn của em đấy. Em sẽ đi tắm trước và sẽ gọi anh dậy sau”.

Ngay khi KyuHyun vừa mới bước ra khỏi phòng, SungMin liền bật dậy và thở dài, tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín. “KyuHyunnie  à, anh yêu em”, anh thở dài. Anh ước giá như mình có đủ dũng khí để nói với KyuHyun điều đó nhưng không, anh là một kẻ nhát gan và đây chính là sự trừng phạt đối với anh – anh phải luôn tự nhủ mình rằng KyuHyun chỉ đơn giản là bạn cùng phòng. Một người bạn!

Nửa giờ sau KyuHyun trở lại phòng, đã tắm xong và mặc quần áo vào, SungMin đang cuộn tròn lại như trái bóng và ngủ trên giường cậu. “Min à, dậy đi trước khi người khác giành phòng tắm đấy”, KyuHyun lay nhẹ vai của anh. SungMin vô thức rên lên và KyuHyun bỗng đứng thẳng dậy. “Minnie à”, cậu lay SungMin lần nữa, trườn lên người anh và vỗ nhẹ lên má.

SungMin bất ngờ mở mắt, và anh nhìn thẳng vào đôi mắt của KyuHyun. Anh đỏ mặt, nhưng vì vài lý do nào đó mà anh không thể thoát khỏi ánh mắt đó. Và KyuHyun cũng vậy, cậu như bị cuốn vào cái nhìn từ đôi mắt to tròn của SungMin. Cậu biết là mình nên tránh ra và để SungMin xuống khỏi giường rồi đi tắm, nhưng cậu vẫn đông cứng tại chỗ.

“Kyu à”, SungMin thì thầm, hơi thở của anh phả lên môi KyuHyun. KyuHyun thấy mình như muốn nổ tung với những cảm xúc mâu thuẫn chạy dọc trong đầu. Đầu tiên thì là “tránh ra đi”, sau đó là “đẩy anh ấy ra mà chọc ghẹo rồi cười to vào”, nhưng cuối cùng thì lý trí của cậu để yên cho những gì trái tim mách bảo.

Trong vô thức, cậu rút ngắn khoảng cách giữa mình và môi SungMin, cảm nhận làn môi nứt nẻ của mình trên đôi môi hồng của SungMin. Cậu ngập ngừng chờ đợi, nhưng SungMin không hề đáp trả hay đẩy ra, điều này chỉ khiến KyuHyun cảm thấy bối rối. Cậu nhìn SungMin, và thấy hyung ấy cũng sững sờ nhìn mình với đôi mắt mở to. KyuHyun đẩy ra và bỏ tay mình khỏi vai SungMin một cách miễn cưỡng. “Em xin lỗi, hyung”, cậu thất vọng nói và quay lưng bước đi.

“Khoan đã”, SungMin bỗng cảm thấy hoảng sợ, anh bật khỏi giường và chạy tới ôm lấy KyuHyun. KyuHyun thoáng giật mình, nhưng khi quay lại, chỉ có đôi môi của SungMin nhấn mạnh lên môi mình. Cậu đáp trả lại nhiệt tình, ôm chặt SungMin trong vòng tay.

“Em nghĩ anh không thích em”, KyuHyun nói khi hai người bất đắc dĩ phải buông nhau ra. SungMin nghiêng đầu, trên má của anh thoáng ửng hồng. “Chỉ là anh hơi ngạc nhiên, thế thôi”. KyuHyun cười ngượng nghịu rồi siết chặt SungMin hơn. “Em rất vui vì mình đã có thể thừa nhận rằng em rất thích anh”, cậu thổ lộ. SungMin cười và gật đầu. “Anh cũng vậy, Kyu ah, anh cũng vậy”.

[Oneshot] There with you

Author: mysapphiresky
Translator: Aki
Pairing(s): KyuMin
Rating: PG
Genre: Angst/Romance
Summary: Sungmin’s not your average student- he’s better. But he gets beaten over a secret that he’s tried desperately to hide- he’s in love with his homeroom teacher. ( SungMin không phải một học sinh trung bình – cậu giỏi hơn thế nhiều. Nhưng cậu thất bại hoàn toàn trong việc giữ một bí mật của mình – cậu yêu giáo viên của mình )
Link to fic: http://mysapphiresky.livejournal.com/69264.html
A/N: Tôi không thể bỏ hình tượng heels!Min được, cảm hứng là từ tấm hình này đây http://30.media.tumblr.com/tumblr_ln…7tp8o1_500.jpg
T/N: Đã được sự đồng ý của tác giả

 

Cho KyuHyun là một huyền thoại trong ngành giáo dục – chỉ mới 23 tuổi, và anh đã có mặt trong đội ngũ giáo viên. Anh tốt nghiệp sớm, là một người trẻ tuổi tài năng không qua một kỳ huấn luyện để chuẩn bị giảng dạy ở Seoul bao giờ. Đây chỉ mới là năm thứ hai anh dạy ở đây, nhưng anh thậm chí còn xuất sắc hơn những giáo viên đã dạy nhiều năm. Và chưa hết – anh rất kiên nhẫn, tốt bụng, hay giúp đỡ người khác, những điều đó khiến anh trở thành một giáo viên ưu tú.

Trong lớp dành cho những học sinh 17 tuổi của anh có Lee SungMin, một con người trầm tính, hay nép mình nhưng tốt bụng, khá thông minh và rất đẹp. Đám con gái tụ tập quanh cậu và những thằng con trai thì lúc nào cũng buông lời nịnh bợ, nhưng cậu trông có vẻ chẳng hứng thú gì với những người đó. Cậu là học sinh kiểu mẫu của KyuHyun, vì KyuHyun dạy Toán cũng như là giáo viên chủ nhiệm của họ. Và hơn tuần nay cậu đã trở thành trung tâm chú ý của KyuHyun, bởi gần đây SungMin trông có vẻ khó chịu và buồn phiền. Con người lúc nào cũng năng nổ, cười nói hoạt bát bây giờ chỉ ngồi im lặng ở bàn của mình, đầu cúi thấp và đôi mắt thì chất chứa nỗi buồn.

Một ngày nọ, khi tiếng chuông cuối cùng báo hiệu hết một ngày ở trường, anh nhìn từ bàn giáo viên để chắc chắn rằng tất cả đã rời lớp – nhưng chỉ trừ một người. SungMin đang ngồi ở bàn của mình, hướng đôi mắt trống rỗng vô hồn ra ngoài cửa sổ với vẻ buồn chán trong ánh mắt. “SungMin-shii?”, anh khẽ gọi. SungMin bừng tỉnh và ngước lên nhìn KyuHyun. “Vâng?”, cậu trả lời, nghe giọng thì có vẻ bình thường nếu người ta không nhìn thấy những gì trong đôi mắt đó.

“Mọi chuyện ổn chứ?”, KyuHyun hỏi. SungMin thoáng giật mình, nhưng cũng cười gượng gạo, “Vâng ạ, cám ơn thầy đã hỏi”. SungMin luôn là như vậy – cậu hiếm khi nào biểu lộ ra điều gì dù có chuyện không ổn với bản thân mình, mặc dù cậu luôn là người đầu tiên sẵn sàng giúp đỡ những người khác. KyuHyun cau mày, cảm thấy nghi ngờ, nhưng SungMin đã thu dọn đồ của mình và nhanh chóng đứng dậy. “Bây giờ em sẽ về ạ”, cậu liền nói rồi rời khỏi lớp trước khi KyuHyun có thể hỏi thêm bất cứ điều gì.

Một học kỳ bận rộn đã chiếm hết tâm trì của anh, nhưng chỉ khoảng hai tuần sau đó, khi KyuHyun vừa định rời trường thì anh nghe thấy tiếng kêu la và đánh nhau từ hành lang gần đó. Anh liền chạy tới, và thấy một học sinh đang nằm co rúm lại trên nền đất, bị những học sinh khác đánh và đạp lên người. Chúng nó gọi cậu là thằng đồng tính, người thuộc giới tính thứ ba, và nhẫn tâm lấy bất cứ thứ gì có thể để đánh cậu.

“Này, dừng lại ngay!”, KyuHyun hét lên giận dữ, và đám học sinh nhìn anh kinh hoàng pha lẫn sợ hãi. Cả đám liền chạy đi, nhưng trước đó một thằng nhóc đứng gần còn cười nhạo và đá vào nạn nhân đang nằm co rúm lại, nói với giọng khinh bỉ, “Thật may mắn là tình yêu của đời mày đã tới cứu mày đấy, đồ đồng tính!”. Tất cả bỏ đi, và KyuHyun liền chạy tới. Anh giúp cậu học sinh đứng dậy và gần như chết đứng. “SungMin?!”

SungMin thả lỏng cánh tay đang che đi khuôn mặt của mình, và khoảnh khắc khi nhìn thấy KyuHyun đứng trước mặt mình cậu do dự quay người bước đi. Ngay lập tức, cậu thở hổn hển trong đau đớn và ôm lấy một bên thân mình, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt. KyuHyun kéo cậu lên dễ dàng và ôm vào lòng, không chặt hơn mức cần thiết, và cõng cậu tới phòng y tế.

Sau đó, KyuHyun giúp SungMin ngồi lên một cái giường và băng bó vết thương. Lúc đầu, SungMin cố gắng đẩy KyuHyun ra, nhưng KyuHyun không hề quan tâm đến điều đó. “Ở yên đây đi”, anh nghiêm giọng, và SungMin không nói gì nữa, nước mắt không ngừng rơi trên cặp má bầu bĩnh. KyuHyun nhẹ nhàng lau vết thương trên da cậu, và đặt một túi chườm đá lên vết bầm trên khuôn mặt SungMin, lau đi những giọt nước mắt. “Đừng khóc chứ, sao em lại khóc vậy?” anh dịu dàng hỏi.

Lúc này, SungMin đành chịu thua. Cậu giấu mặt mình vào trong lồng ngực của KyuHyun, nắm chặt lấy áo khoác của anh, đôi vai rung lên và thổn thức. “Đừng ghét em, làm ơn đừng ghét em”, cậu khẽ lầm bầm những từ ngữ rời rạc. KyuHyun cảm thấy nhói đau khi thấy SungMin như vậy và trái tim anh đang đập dữ dội. “Sao vậy? Có chuyện gì vậy, SungMin-shii? Nãy giờ em hành động kỳ lạ lắm đấy. Nói đi nào, tại sao những đứa đó đánh em?”

SungMin đau khổ nói, nhưng nói rất nhỏ khiến KyuHyun không thể chắc rằng những điều mình nghe là đúng, “Thầy nghe bọn chúng gọi em rồi đấy? Thằng đồng tính, rồi thuộc giới tính thứ ba, chết tiệt”. Đây là lần đầu tiên KyuHyun nghe SungMin chửi thề, từ trước đến nay là chưa bao giờ, cậu bé tội nghiệp ắt hẳn đã rất mệt mỏi. Anh vòng tay mình ôm lấy SungMin. “Vậy ra em là gay. Thế thì chẳng có lý do gì để tụi nó đánh em cả”. SungMin nghiêng đầu. “Bọn nó đã lấy trộm nhật ký của em và tìm ra là – là – “. KyuHyun xiết chặt vòng tay như muốn động viên. “ – là em đã yêu thầy của mình”, SungMin e ngại nói nhỏ, không dám ngước nhìn lên.

KyuHyun cau mày như không muốn đón nhận tiếp. “Ai vậy?” SungMin ngước lên nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe, nước mắt vẫn không ngừng rơi, “Thầy nghĩ là ai?”, cậu thì thầm, giọng đứt quãng. Cậu ôm KyuHyun chặt hơn, nhưng anh chỉ đáp trả lại cái ôm trong niềm hoang mang của bản thân. “SungMin-shii”. SungMin dứt khỏi vòng tay của KyuHyun và nhìn thẳng vào mắt anh, “Em yêu anh” , cậu thì thầm, nỗi sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt. KyuHyun kinh ngạc. “Chuyện – chuyện này không thể…” , và SungMin đã đẩy anh ra. Cậu trèo xuống khỏi giường và cố lết tới cánh cửa. “Tạm biệt”, SungMin khẽ nói, ngoái đầu lại nhìn, trước khi biến mất sau cánh cửa, để lại KyuHyun vẫn đang sững sờ.

Ngày tiếp theo, thứ Sáu, SungMin không hề có mặt ở trường. KyuHyun cố gọi đến số của SungMin, nhưng cậu không trả lời, và chẳng đứa bạn nào biết cậu đã đi đâu. Suốt cả tuần KyuHyun không thể ngừng lo lắng cho SungMin, cho tới thứ hai, khi anh được gọi lên phòng hiệu trưởng. “Có một học sinh trong lớp của anh, là Lee SungMin nhỉ? Cậu ta chỉ vừa mới rời khỏi đây để đến Nhật sống với bố mẹ mình. Tôi chỉ vừa mới được báo nên không thể nói cho anh biết kịp được”. KyuHyun cảm thấy thật sự sốc.

Mắt KyuHyun mở to, nhưng anh không hề biểu lộ sự ngạc nhiên của mình ra ngoài mà chỉ gật đầu chấp nhận. Khi anh bước vào lớp học, đập vào mắt anh là chiếc bàn trống mà SungMin đã từng ngồi ở đó. Anh thông báo cho cả lớp là SungMin sẽ không học ở đây nữa, kể từ ngày hôm nay, nhưng khi cả lớp hỏi tại sao, anh đã không thể trả lời. Anh nhớ SungMin luôn tươi cười với mình khi anh vào lớp, nhớ cái cách mà SungMin luôn hoàn thành công việc của bản thân trước khi nghỉ ngơi, nhớ rằng SungMin luôn làm tốt những điều anh yêu cầu. Anh nhớ cái cách mà SungMin nhìn anh với ánh lấp lánh tỏa sáng từ đôi mắt tuyệt đẹp đó.

“SungMin à, anh nhớ khi em ở đây” , anh đã nghĩ thế vào ngày đầu tiên SungMin ra đi. Vài ngày sau đó KyuHyun đã nhận ra rằng những gì anh cảm thấy không đơn thuần là nhớ hình bóng SungMin luôn ở quanh đây nữa – mà là nhớ cậu. KyuHyun nhận thấy rằng những cảm xúc mình dành cho SungMin còn hơn là những gì mà một thầy giáo đối với học sinh, nhưng anh vẫn kiên quyết gạt bỏ những ý nghĩ đó ra khỏi đầu mình. “Em ấy là học sinh, 17 tuổi, còn chưa trưởng thành nữa” , anh tự nhủ. Anh cố gắng để quên SungMin, thầm nhủ với lòng mình là SungMin đã đi rồi và sẽ chẳng bao giờ quay trở lại nữa. Khi ấy, anh cũng đã buộc mình lờ đi cái nhói đau nơi lồng ngực.

Nhưng có vẻ như cuộc đời luôn có những bất ngờ, bởi vì ba năm sau đó, khi anh ở nhà một mình vào buổi tối, vẫn độc thân vì anh chưa gặp ai có thể khiến anh muốn ngừng theo đuổi mối quan hệ với SungMin, và rồi có tiếng chuông reo. Anh mở cửa ra và sững sờ vì kinh ngạc, bởi trước mặt anh chính là SungMin, mái tóc dài được cột sang một bên, với quần jean và chiếc áo màu hồng nhạt ôm lấy thân hình một cách hoàn hảo cùng một đôi giày cao gót. KyuHyun há hốc miệng, cằm như muốn rớt xuống đất vì con người xinh đẹp trước mặt anh mặc dù trang điểm như phụ nữ nhưng thực chất là con trai!

“Cái – tại sao lại” KyuHyun lắp bắp. “Chào”, SungMin đáp lại với nụ cười trong khi hơi ngẩng đầu và hai bàn tay nắm chặt để sau lưng. Trông cậu đã lớn hơn rất nhiều, dĩ nhiên là xinh đẹp hơn, nhưng vẫn là vẻ ngây thơ, đáng yêu của ba năm về trước. “SungMin-shii”, KyuHyun kinh ngạc, và rồi nhận ra SungMin đã đứng ở ngoài nãy giờ. “Uh, vào đi. Em về khi nào thế?”, anh hỏi, cố gắng không nhìn chằm chằm vào thân hình của SungMin.

“Hôm qua”, SungMin trả lời, vẫn giữ nụ cười trên môi, “và lại đi một mình. Bố mẹ em vẫn đang ở Nhật”. KyuHyun gật gù, rồi hỏi tiếp “Thế sao em lại trở về?”. SungMin chỉ cười mà không hề trả lời. Thay vào đó, cậu lại trả lời câu hỏi mà KyuHyun vẫn chưa nói ra. “Em quyết định sẽ lờ đi tất cả những gì người ta nghĩ về mình, và làm những gì em muốn – dù cho việc em có trông giống con gái đi chăng nữa”.

Sau một lúc, KyuHyun mới nói “Vậy em trở về vì lợi ích à?”. SungMin nhún vai, “Cái đó còn tùy nữa”. “Tùy vào cái gì?”, KyuHyun nghi hoặc hỏi, trong lòng cảm thấy có chút ngạc nhiên. SungMin hít sâu. “Để xem liệu anh có muốn em ở lại hay không.”, cậu nói thẳng, nhưng trên khuôn mặt cũng thoáng ửng hồng. KyuHyun chỉ cười “Ồ SungMin, em vẫn chỉ là trẻ con mà thôi”.

Đột nhiên SungMin cúi đầu và đôi mắt đã đầy nước. Thật ra thì cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà. “Chuyến bay của em sẽ cất cánh trong hai ngày nữa”, cậu thì thầm. KyuHyun cảm thấy một nỗi thất vọng đang lớn dần, anh liền đứng dậy sau đó quỳ xuống trước mặt SungMin. “Một đứa trẻ mà anh luôn muốn bảo vệ và yêu thương. SungMin, sau ba năm, em vẫn còn yêu anh chứ?”. SungMin không hề do dự mà gật đầu “Vâng”.

“KyuHyun”.

SungMin bối rối nhìn anh. Và KyuHyun cười. “Tên anh là KyuHyun. Từ giờ em không còn là học sinh của anh nữa đâu”, anh nói trước khi đặt lên môi SungMin một nụ hôn. Anh ôm chặt lấy eo của SungMin, kéo con người nhỏ tuổi hơn lại gần mình. SungMin đáp trả lại anh, tay vòng qua cổ KyuHyun và ngã hẳn vào lòng KyuHyun trong khi tay, chân vẫn ôm chặt lấy anh, với một tình yêu dường như đã mất từ lâu.